tính ra tới nay chúng tôi cưới nhau cũng đc 3 năm rồi .con gái đầu của chúng tôi nay cũng đã đc 15 tháng ..vì đợt ở cữ vk ck tôi có léng phéng chuyện ấy vài lần .1 tháng sau vk tôi có bầu , nghe tin tôi nghĩ chắc vk tôi đùa chứ làm gì , 1 phát trúng ngay .
2 hôm sau tôi xuống nhà ngoại thăm hai mẹ con , vk tôi đưa que thử thai cho tôi , tôi nhìn mà dật cả mình ....vậy vậy là cô ấy ko đùa tôi , nghiệt một nỗi cô ấy vừa sinh mổ xong , nên đẻ liền ko đc .chúng tôi băn khoăn nhưng ko giám nói với người lớn , vì ngại ,
chần chừ đc 1 thời gian sau , lúc đấy thai đc khoảng 8 tuần , vậy là chúng tôi quyết định đi khám , bác sĩ chỉ định uống thuốc cho tuột thai ra là cách tốt nhất , mà hiểu quả ,ko đáng sợ như việc nạo thai .
sau đợt đấy bọn tôi cũng chả nghĩ gì nhiều ,lúc bé gái đc 5 tháng thì chúng tôi tập trung kinh doanh quán nước lại . lúc bé gái đc 6 tháng thì nhà tôi gặp rất nhiều chuyện .
quán nước bỗng 1 ngày bị người ta chơi xấu , bảo trong nước co sâu bọ , rồi bị dèm pha , để tôi ko bán đc , các bạn biết đấy trong kinh doanh gặp bất trắc là chuyện bt, nên cố gắng gầy dựng lại ..nhưng ngặt nỗi thay đổi cỡ nào cũng ko đc , tì trệ ,chán nản , tôi bảo vk nghỉ trông con , còn tôi tính làm cái khác .
vì gđ tôi cũng thuộc dạng khá giả nên cũng ko thiếu việc để làm ,tôi qua phụ gđ kinh doanh , mặc dù tôi ko thích lắm .từ đó tôi thường xuyên qua nhà mẹ tôi hơn .một hôm mẹ tôi rủ vk tôi đi xem bói ,ko biết bà bói nói gì mà về sau mẹ tôi gặng hỏi hai vk ck , việc bỏ bé , , tôi cũng đành cho bà biết , nhưng cũng chỉ bảo là bị hư chứ ko bảo bỏ.
mấy hôm sau mẹ tôi gọi hai vk ,ck lên nói;
- mẹ đi hỏi cô H mua đồ về cúng , làm bàn thờ riêng cho em , chứ để chung bàn thờ với ông nội ( ông nội tôi mất lâu rồi )
tính tôi vốn theo phật, đạo tôi tin có thánh thần , chứ ma quỷ thì tôi ko tin vì chưa có chứng kiến . ko để bà nói hết
- con ko tin bà đó , bà đó ảo lắm , mẹ đi chùa hỏi xem
mẹ tôi vẫn cương quyết tôi đành mặc kệ , sau đợt đấy bà H mua đồ về cúng , đọc kinh rồi đưa vong nhi lên bàn thờ , tôi cũng bán tín bán nghi , tôi lên mạng xem về vấn đề này , đọc xong vài bài tôi tự nhiên lay động một chút những vẫn chua hoàn toàn .
được một tg , mọi chuyện lại xẩy ra bình thường , tuy có một vài sự kiện nho nhỏ nhưng ko đáng kể .sau khoảng tg đó tôi tình làm lại với mấy mảng xã hội , cho vay . nhưng vk tôi ko đồng ý , mâu thuẫn , vk tôi ôm con về ngoại ., hôm tôi qua làm lành với vk mẹ tôi bảo ;
- vốn dĩ tụi bây ko làm ăn đc là do thằng c mày có săm một con số trên người , chính xác là sau lưng , , hơn nữa tụi bây có con lại ko biết trân trọng , bỏ nó nên nó thù hận lắm, tụi bây phải tìm thầy cao tay , nếu ko thì sau này ko hối kịp đâu con ạ
nghe vậy tôi bán tín bán nghi , tôi bảo vk cứ yên tâm , con công vc kia tôi vẫn làm , ko làm thì ko giàu nổi ,tg đầu công việc làm ăn khá thuận lợi và suôn sẻ , tôi cũng có kinh nghiệm nên mới đầu cũng kiếm đc kha khá., vì dao du nhiều nên tôi vắng nhà thường xuyên, vk tôi trách móc có , nhưng đợt đấy ngày nào tôi cũng đưa tiền về cho vk nên cũng đỡ .
hôm đấy tôi đi mua một cửa hàng để đứng tên vk tôi , tôi mua một chiếc xe màu hợp tuổi ( sóng gió h mới bắt đầu chứ ko pải đẫ kết thúc như tôi nghĩ )

đêm đấy hai vk ck tôi ngủ , mơ một giấc mơ ma quỷ , tôi dật mình tỉnh dậy , người ướt đẫm , mặc dù phòng tôi có bật máy lạnh , mà điều kì lạ hơn là , hai vk ck tôi mơ một giấc mơ giống nhau
hôm đấy tôi cho ông chú vay gần 1 tỷ vì là họ hàng nên tôi cũng ko đặt nặng lãi , hay giấy tờ gì , trước đó có giao dịch nhiều rồi nên tôi ko lo lắm . 2 tuần sau tôi nghe tin ông chú tự tự trong nhà , người tôi nổi hết gia gà , sững sờ , tôi biết tiền tôi mất trắng , bàn với gđ thì gom góm lại đc 87tr tiền phúng điếu , chả nhằm nhò gì so với số tiền tôi mất .( trước khi cho vay tôi có đặt tiền mua nhà ), lại phải lo tiền lãi xe ( mua trả góp và đây là điều hối hận nhất trong tôi ) .
tôi như lao đao mất hết tâm trí , tôi lao vào sòng chăn rau , đêm đó tôi buồn , chơi thua gần 300tr ., chăn rau chuyển thành rau chăn .về nhà vk tôi khóc ko ngớt lời .vk tôi thấy tôi suy nghĩ nhiều nên tha thứ , rủ tôi đi sài gòn mua đồ tết cho khuây khỏa , vk đòi đi máy bay , còn tôi đòi đi oto nếu ko tôi ko đi , trên đường tôi chạy khá chậm mà đéo hiểu con chó ở đâu chui ra tôi ủi thẳng vào , nó chết tại chỗ , tôi dừng xe xuống xem mà ko thấy xác đâu ., nhìn đầu xe cũng ko thấy hư hại chỗ nào , thật lạ , tôi thắc mắc
đến sài gòn chúng tôi chọn khách sạn lúc trước ở cho tiện , đêm hôm đó đang nằm ngủ thì tôi dật mình lúc nửa đêm thì ....thì thấy có bóng ai đang đứng dưới chân dường , vk tôi nhát lắm nên dù có hơi sợ nhưng tôi ko dám hét lên ,tôi lấy đt thoại soi thì lại ko thấy gì cả , tôi đứng phắt dậy bật đèn kiểm tra ...rõ ràng tôi ấp úng ...
chắc tôi chạy xe mệt quá tôi tự trấn an tinh thần vậy , tôi lại ngủ thiếp đi , nằm thiu thiu đc 1 lúc thì ... ko phải tôi mà vk và con gái tôi đều tỉnh dậy ,con gái tôi khóc thét lên , cả hai vk ck nhìn nhau ;
- anh , em nghe thấy có tiếng chó sủa
lúc này tôi thấy sợ thật , nổi hết cả gia gà lên , tôi trấn an vk .em ôm con đi anh đi xem một vòng xem sao.bật điện phòng lên tôi ra lancan suy nghĩ một lát , chuyện này có liên quan gì đến chuyện lúc sáng tôi tông con chó ko ? tôi cứ phân vân mãi ...
tôi trở vào phòng , nhìn vk tôi nói
- anh có thấy bầy chó hoang trước khách sạn , chắc tụi nó sủa đó mà .
9h sáng tôi bảo vk trông con ở trong nhà cho mát , tâm cầm cốc matcha ra ngoài hút điếu thuốc , tôi ko dám nói với ai , chỉ âm thầm lên mạng xem, vì những điều gần đây làm tôi lay động à ko tôi sợ mới đúng , tôi tìm đc 1 bé thầy , thấy reviwe có vẻ tin tưởng đc . tôi ibox xin sđt , bé đó có người âm theo nên coi tâm linh chứ ko có sách vở gì , mỗi lần xem xong bé này mệt lắm nên chỉ nhận xem 2-3 người . khó khăn lắm , tôi đành chờ vậy .
đến tôi hai vk dẫn con đi ăn , lúc sau có một cặp vk ck cũng dẫn theo một cậu con trai tầm 3t , ngồi sát cạnh bàn của bọn tôi, chả hiểu bé trai đó bị làm sao cứ nhìn chằm chằm vào mặt vk tôi mà khọc , rồi thét lên , chỉ tay về phía vợ tôi mà ú ớ ..
, tôi bất giác nhìn nó mà ;lạnh người , tôi bảo vk , thôi mua về khách sạn ăn , anh đang mệt ., tôi quay qua bảo vk ck kia xem cháu có bị đau ở đâu ko ? vk ck họ lắc đầu ,
vk tôi chả biết gì cứ cắm cúi mà ăn , xong chúng tôi cũng chưa về khách sạn vội '. đêm đó tôi hoang mang lắm ko tài nào ngủ đc .tôi tự an ủi mình , mình ko làm hì họ , họ ko làm hại mình đc , nếu có tâm niệm gì thì tối về báo mộng cho ba .,
về lại nhà tôi dục mấy con nợ trả tiện , cọc nhà thì 260 tr mà tôi chỉ có 90tr , gọi vay mượn thì nhiều đúa tưởng tôi thua banh nên chả ai cho ,đm lúc đó tôi mới thấm , hôm đây ko hiểu sao buồn tôi đành liều cược sút , thất , đêm đó tôi thua 200tr , vk tôi lại ôm con về ngoại ...giai đoạn này tôi làm ăn thất bại nặng nề ...nợ nần nhiều tôi quyết định bỏ đi một nơi khác để làm ăn , nhưng chỉ mình tôi thôi .đêm đấy tôi bắt chuyến xe đem vào sài gòn , nằm trên xe bao nhiêu nước mắt , tôi hối hận , thà em cứ đánh tôi , còn hơn em cứ im lặng như thế .tôi buồn bao nhiêu mơ ước của hai vk ck tan thành mây khói .
tới sài gòn tôi thuê một ks ở tạm , ko đâu khác vẫn là ks cũ , số tiền cho vay cũng ko còn hi vọng đòi lại đc , , lúc này mẹ tôi đang đi du lịch ở sig, nên tạm vậy đã , tôi cũng ko dám gọi điện .trở về phòng tôi nuốt đại li mì có sẵn chứ cũng ko còn tâm trạng nào mà ăn uống , nằm chán nản tôi nghĩ mình sống đâu có lỗi với ai, lúc làm ăn đc tôi giúp đỡ anh em hết lòng , tôi hận ông trời ..hận cuộc đời này, tôi hận cái nơi tôi sinh ra. đêm đến tôi ngủ mà bụng cồn cào , ko tài nào ngủ đc .
mãi ko ngủ đc tôi ngồi dậy mồi điếu thuốc , nằm suy tư , nghĩ lại những thứ mình đã mất , vừa dụi điếu thuốc đột nhiên tôi thấy cảm giác buồn nôn kinh khủng , vào bồn cầu tôi cố móc họng nôn ra hết cho đỡ mệt , nôn ra đống mì từ lúc chiều mà chưa tiêu hóa đc , tôi dật bắn mình khi nhìn thấy trong đó có con giun đất ?????
ăn mì gói ói ra nguyên con giun đất , tuy bé nhưng có phải chuyện tào lao ko , dụi mắt rửa mặt ...con giun vẫn nằm nguyên đấy , quằn quại trong bồn cầu , tôi hãi quá bấm nút xả nước liền ... tg này tôi khổ tâm kinh khủng , mỗi lần như vậy tôi đút cả gói thuôc, mà hút quá nên nôn ọe là chuyện bt, ai hút rồi chắc biết cảm giác đấy ., vào bồn tắm tôi móc đt nt cho bé coi bói lần nữa ..... đang nằm ngẫm nghĩ thì bỗng phòng tôi bị cúp điện ...mọi suy nghĩ biến mất chỉ còn trong tôi là nỗi sợ hãi , tôi vơ đại cái khăn tắm quấn quanh người rồi soi đt đi kiểm tra
nhìn qua cửa sổ tôi thấy ánh điện ngoài đường vẫn sáng bt....bỗng dưng tôi thấy lưng mình ớn lạnh , quay phắt vào , nhờ ánh đèn đường rọi vào tôi thấy có bóng ai lờ mờ , dáng trung niên tay ôm ngực , đứng ở trước cửa buồng tắm....tôi hét lên
ai???
vẫn ko một tiếng hồi đáp , tôi bủn rủn , bước từng bước chậm lại ... tôi với lấy cái cầu dao điện kéo lên , đèn sáng thì ko thấy nữa ,... đến đây tôi biết mình bị người âm theo phá rồi ...tôi muốn goi cho mẹ ...tôi sợ hãi , tôi để đèn đến sáng , vừa nằm vừa niệm phật , đêm đó tôi đc một giấc ngủ phải nói là yên bình .. mở mắt ra thấy đồng hồ đã điểm 5h chiều ...cũng có lẽ tại tôi mệt quá....từ lúc đấy tôi chỉ dám ngày ngủ đêm thức ,... đêm tôi bót những bài tâm sự về hoàn cảnh , vô tình tôi bó vào nhóm ko sợ chó và nhớ ko nhầm là đc 1k bình luận , các lời động viên , từ đấy tôi thấy mình phấn chấn hẳn
2 hôm sau thì tôi liên lạc đc với mẹ , tôi kể hết tất cả cho bà nghe
- mẹ tội tức tốc từ sig về
trong tg này tâm trạng tôi xuống hẳn , tệ lắm lúc nào cũng muốn chết , chán nản mệt mỏi ...tôi ko biết phải làm gì , nhớ vk , nhớ con ....tự nhiên tôi có suy nghĩ chết , tôi đứng lên nhìn quanh phòng , lấy dây sạc đt nokia với ipđể đủ độ dày , cột lên thanh gỗ để tro rem cửa sổ , dù ko cao nhưng cũng đủ ...như có một ma lực nào thúc đẩy tôi vậy , tôi thực hiện ko chút sợ sệt , bắc ghế lên , tôi chuẩn bị đưa cổ vào , thì điện phòng lại tắt ????
tôi sực tỉnh ''' mình ..mhinhf đang làm cái quái gì thế này '''
tôi ngồi định thần lại ..ko hiểu sao tôi lại làm cái trò đó .

Không có nhận xét nào