Mình viết bài này là chuyện có thật và đã xảy ra với mình. Mình kể cho mn nghe nhé!
Lúc nhỏ, chỗ nhà mình ở đất đồi trống rất nhiều. Là 1 cái xóm có khoảng hơn 20 căn nhà. Nhà mình cách 1 cái nghĩa địa trên gò cao khoảng 100m. Chiều chiều mình và mấy đứa bạn hàng xóm hay ra miếng đất có bụi tre gần cái nghĩa địa đó chơi và có khi thả diều nữa khi đến mùa gió nhiều qua tết.
Hôm đó, nhóm con nít tụi mình đi ra gần nghĩa địa thả diều, chạy tung tăng không để ý gì. Mình thì chạy lại cái mô đất cao cao và nhảy lên đó đứng xem. Chỗ đất cao ấy giống giống như 1 cái mộ lâu ngày nhưng ko ai xây mộ hay thắp hương gì nên mình tưởng đó chỉ là mô đất bình thường, sau này mình nghe ba nói là của mấy người lính vô danh chôn ở đó.
Thả diều đến lúc chật vật tối khoảng hơn 6h thì cả đám kéo nhau về nhà. Mình vừa về đến cổng nhà thì ôi thôi, cái cổ của mình nghe 1 cái rắc, méo niểng qua 1 bên ngay lập tức như có ai đó vừa bẻ cổ mình vậy.
3 ngày sau, trong 3 ngày đó mẹ mình đã dẫn mình đi bác sĩ rồi uống đủ các loại thuốc nhưng vẫn không hết niểng cái cổ. Mình đau lắm, ko xoay cổ đi hướng nào được, chỉ nghiêng về đúng 1 bên 90 độ, khó chịu cực kì.
Đến chiều ngày thứ tư, đang nằm chơi với mẹ thì mẹ hỏi mình ' con có chạy nhảy chơi đùa ở đâu ko? Nhà mình gần nghĩa địa, mồ mả nhiều lắm '. Mình trả lời với mẹ là chiều đó như vậy...như vậy...đó. Thế là mẹ biết ngay mình phạm vào mồ mả người khuất mặt. Mẹ mình lập tức ngồi dậy đốt 3 cây nhang, quay mặt ra hướng nghĩa địa khấn vái xin họ tha lỗi cho mình, mẹ nói hôm sau sẽ cúng 1 mâm cơm canh cho họ.
Y như rằng sáng hôm sau, mẹ mình làm 1 mâm cơm cúng họ, khấn vái xong, khoảng 5p sau tự nhiên cổ mình ko còn niểng nữa mà lại trở lại bình thường. Mình và mẹ sợ qtqđ. Còn mình thì cạch mặt từ đó đến tận bây giờ ko dám bén mảng đến gần nghĩa địa hay mộ của người lạ nữa.
Mình ko biết mình ntn nhưng mình hay nằm mơ thấy bà ngoại đã mất của mình về nói chuyện với mình lắm vì lúc ngoại còn sống thì mình là người được ngoại cưng nhất trong 5 đứa cháu.
Mình lập gđ rồi thì ngoại mới mất nhưng mình ko được hp trong hôn nhân. Nhiều lúc buồn khóc mình hay kêu ngoại. Có 1 lần vì đau khổ quá mình mới nguyện vái ngoại là ngoại ơi con buồn quá, ngoại về dẫn con đi theo ngoại với. Sau khi khóc xong mệt quá mình nằm thiếp đi. Đêm hôm ấy mình gặp ngoại về, ngoại nhìn mình ngoại buồn lắm, sau đó ngoại nắm tay mình dẫn mình đi theo ngoại, đi một lúc thì đến 1 nơi có suối chảy róc rách, chim hót líu lo, mây nước bồng bềnh như bồng lai tiên cảnh. Phía xa chút có 1 cái cầu màu đỏ, có mây khói và suối chảy phía dưới, ngoại mới giơ tay ra kêu mình đi theo qua cầu với ngoại. Lúc ấy tự nhiên mình không muốn đi theo ngoại nữa, mình lắc đầu và bảo con ko đi ngoại ơi! Lúc đó mình giật mình thức giấc, thấy trời đã sáng. Hôm ấy mình bệnh luôn. Mẹ nghe vậy lên thăm mình, mình mới kể cho mẹ nghe giấc mơ đêm qua. Mẹ la mình 1 trận qtqđ. Sau đó mẹ khấn thầm trong miệng xin ngoại đừng về dẫn mình đi theo ngoại nữa. Từ đó về sau mình ko còn những giấc mơ về ngoại nữa. Mình nghĩ chắc ngoại đã siêu thoát lên trời. Vì lúc còn sống ngoại hiền lắm, ngoại thương con thương cháu lắm, ngoại còn tụng kinh ăn chay niệm phật nữa cho đến lúc ngoại mất vì 1 cơn đau tim bất ngờ và ra đi thanh thản.
Lúc nhỏ, chỗ nhà mình ở đất đồi trống rất nhiều. Là 1 cái xóm có khoảng hơn 20 căn nhà. Nhà mình cách 1 cái nghĩa địa trên gò cao khoảng 100m. Chiều chiều mình và mấy đứa bạn hàng xóm hay ra miếng đất có bụi tre gần cái nghĩa địa đó chơi và có khi thả diều nữa khi đến mùa gió nhiều qua tết.
Hôm đó, nhóm con nít tụi mình đi ra gần nghĩa địa thả diều, chạy tung tăng không để ý gì. Mình thì chạy lại cái mô đất cao cao và nhảy lên đó đứng xem. Chỗ đất cao ấy giống giống như 1 cái mộ lâu ngày nhưng ko ai xây mộ hay thắp hương gì nên mình tưởng đó chỉ là mô đất bình thường, sau này mình nghe ba nói là của mấy người lính vô danh chôn ở đó.
Thả diều đến lúc chật vật tối khoảng hơn 6h thì cả đám kéo nhau về nhà. Mình vừa về đến cổng nhà thì ôi thôi, cái cổ của mình nghe 1 cái rắc, méo niểng qua 1 bên ngay lập tức như có ai đó vừa bẻ cổ mình vậy.
3 ngày sau, trong 3 ngày đó mẹ mình đã dẫn mình đi bác sĩ rồi uống đủ các loại thuốc nhưng vẫn không hết niểng cái cổ. Mình đau lắm, ko xoay cổ đi hướng nào được, chỉ nghiêng về đúng 1 bên 90 độ, khó chịu cực kì.
Đến chiều ngày thứ tư, đang nằm chơi với mẹ thì mẹ hỏi mình ' con có chạy nhảy chơi đùa ở đâu ko? Nhà mình gần nghĩa địa, mồ mả nhiều lắm '. Mình trả lời với mẹ là chiều đó như vậy...như vậy...đó. Thế là mẹ biết ngay mình phạm vào mồ mả người khuất mặt. Mẹ mình lập tức ngồi dậy đốt 3 cây nhang, quay mặt ra hướng nghĩa địa khấn vái xin họ tha lỗi cho mình, mẹ nói hôm sau sẽ cúng 1 mâm cơm canh cho họ.
Y như rằng sáng hôm sau, mẹ mình làm 1 mâm cơm cúng họ, khấn vái xong, khoảng 5p sau tự nhiên cổ mình ko còn niểng nữa mà lại trở lại bình thường. Mình và mẹ sợ qtqđ. Còn mình thì cạch mặt từ đó đến tận bây giờ ko dám bén mảng đến gần nghĩa địa hay mộ của người lạ nữa.
Mình ko biết mình ntn nhưng mình hay nằm mơ thấy bà ngoại đã mất của mình về nói chuyện với mình lắm vì lúc ngoại còn sống thì mình là người được ngoại cưng nhất trong 5 đứa cháu.
Mình lập gđ rồi thì ngoại mới mất nhưng mình ko được hp trong hôn nhân. Nhiều lúc buồn khóc mình hay kêu ngoại. Có 1 lần vì đau khổ quá mình mới nguyện vái ngoại là ngoại ơi con buồn quá, ngoại về dẫn con đi theo ngoại với. Sau khi khóc xong mệt quá mình nằm thiếp đi. Đêm hôm ấy mình gặp ngoại về, ngoại nhìn mình ngoại buồn lắm, sau đó ngoại nắm tay mình dẫn mình đi theo ngoại, đi một lúc thì đến 1 nơi có suối chảy róc rách, chim hót líu lo, mây nước bồng bềnh như bồng lai tiên cảnh. Phía xa chút có 1 cái cầu màu đỏ, có mây khói và suối chảy phía dưới, ngoại mới giơ tay ra kêu mình đi theo qua cầu với ngoại. Lúc ấy tự nhiên mình không muốn đi theo ngoại nữa, mình lắc đầu và bảo con ko đi ngoại ơi! Lúc đó mình giật mình thức giấc, thấy trời đã sáng. Hôm ấy mình bệnh luôn. Mẹ nghe vậy lên thăm mình, mình mới kể cho mẹ nghe giấc mơ đêm qua. Mẹ la mình 1 trận qtqđ. Sau đó mẹ khấn thầm trong miệng xin ngoại đừng về dẫn mình đi theo ngoại nữa. Từ đó về sau mình ko còn những giấc mơ về ngoại nữa. Mình nghĩ chắc ngoại đã siêu thoát lên trời. Vì lúc còn sống ngoại hiền lắm, ngoại thương con thương cháu lắm, ngoại còn tụng kinh ăn chay niệm phật nữa cho đến lúc ngoại mất vì 1 cơn đau tim bất ngờ và ra đi thanh thản.


Không có nhận xét nào