Nhận xét mới

Duyên Âm - Truyện ma có thật (P3)

Mẹ bảo nấu nồi nước lá lau người cho bà, mà nước nóng quá, đang chờ nguội rồi giúp bà thay đồ. Họ hàng, làng xóm đã tụ tập quanh nhà. Mình nghe thấy mọi người nói đi xem thầy bấm giờ bà ko qua nổi 13h chiều nay. Mình vẫn thấy hơi thở chậm chậm của bà. Mình về đc 1 tiếng, đúng 10:45' mình thấy bà nấc. Bác mình nắm tay bà nói bà đã đi rồi. Cả nhà từ trong ra ngoài chỉ toàn tiếng khóc. Trời hôm đó nắng đổ lửa, cái nắng của ngày áp thấp nhiệtđới. Ai ở bắc sẽ thấy trời ganh nắng ganh mưa nó nắng chói chang thế nào. Vì đang dự báo bão về nên các ông bà trong họ nói xem giờ đẹp niệm rồi đưa bà chứ ko bão tới nơi rồi! Vậy là ngay chiều đó tổ chức niệm để sáng hôm sau hạ huyệt. Mình là người ngủ cùng bà từ bé, có gì bà đều dặn dò mình nên mọi người tập trung hỏi han bà dặn dò điều gì? Rồi kêu mình cùng các cụ xé khăn tang và áo tang để chuẩn bị chiều niệm(vì mình biết chính xác bà có bao nhiêu người con, ai còn ai mất bởi gia đình nhà mình rất phức tạp)
Mình ko biết trong cảnh có người thân mất các bạn sẽ cảm nhận ra sao, nhưng với mình thì vẫn ko hề nghĩ bà đã đi. Tối đó, bà dì(em gái của bà )về, mình còn bảo bà vào nằm với bà cháu đi, bà cháu ở trong nhà. Bà cứ nhìn mình mà khóc. Bà bảo mình tỉnh lại đi, bà mình đã đi rồi...
Đám ma ở quê họ hàng làng xóm ở lại làm cỗ bàn, lúc nào cũng có người ra người vào nhưng cảm giác lúc nào cũng vẫn thấy lạnh lẽo. Sáng hôm sau làm lễ truy điệu xong thì đưa bà ra đồng. Chiều đó bão về. Cả nhà mình ở lại trong căn nhà đó. Bố mình cùng anh mình chặn cửa tránh gió bão lùa. Căn nhà khá cũ, nên mọi người ở trong cung sợ bão lắm. Mình nhớ khi xưa mỗi lần có bão bà đều gọi cả nhà dậy ko đc ngủ, tinh thần sẵn sàng chạy ra nếu bão làm đổ nhà. Đêm đó ca nha cũng vẫn đón bão mà bà thì ko còn....



Đêm đó bão nhưng nhà mình lại có 1 chú đom đóm rất to. Chú ấy bay qua bay lại trong nhà rồi đến đậu ngay đầu giường chỗ bà vẫn nằm. Bố mình còn bảo là chú mình về. Bố lấy nén hương thắp lên ban thờ cho chú. Mình cũng ko để ý là chú đom đóm đó bay đi từ khi nào. Mãi gần sáng gió giảm và trời đổ mưa. Bốminh bảo mưa là tan bão rồi, cả nhà đi ngủ. Sáng hôm sau bão tan hẳn nhưng trời mưa to, sân nhà mình bị lụt lội ngang bắp chân. Bố mình giục mình đi sang trường đi vì hôm đó mình thi hết học phần môn Tiếng Viẹt Thực hành. Bố bảo gọi xe ôm đi cho khoẻ mà mình thấy trời mưa, đường lụt tìm xe cũng khó nên bảo minh tự đạp xe đi cũng đc. Mình đi tới trưa thì đến nhà trọ. Mình xem lịch thi thấy báo thi 2:30 nên cũng ko vội. 2:15 mình đã đến phòng thi. Có điều mình ngồi chờ nửa tiếng ở nhà B6 mà ko thấy có bạn nào đến thi cả. Cuống quá mình chạy lên văn phòng khoa thì gặp cô giáo chủ nhiệm. Cô bảo đổi giờ thi lên 1:30' và thi ở nhà B5. Cô nói mình chạy nhanh lên phòng, thầy Quyết đang coi thi, xin thầy cho vào thi. Mình chạy tới nơi thầy nói còn 30 phút thầy châm trước cho mình vào thi cũng ko kịp thời gian làm bài nên khuyên mình đi về. Mình lững thững đi xuống tầng 1, vừa nhớ bà vừa tủi thân ngồi khóc tu tu. (Quả nhiên có bụt hiện lên các bạn ạ)Lúc đó mình gặp cô Hằng phó khoa. Cô nghe mình tâm sự rồi khuyên mình lên văn phòng khoa trình bày với cô Hồng trưởng khoa. Mình lên gặp cô Hồng và cả cô giáo chủ nhiệm luôn. Mình nói ko nhận được thông báo đổi lịch thi va địa điểm từ cán bộ lớp vì mình về quê bà nội mất....nghe xong cô bảo cho mình thi 1 mình tại văn phòng khoa nhưng đề khác các bạn đang thi. Đồng ý thì làm bài tại đó luôn. Mình bất ngờ và sung sướng gật đầu như búa bổ luôn. Thi xong mình đc biết bạn Nhung lớp phó có gọi điện về quê mình nhưng tại nhà mình ko có điện thoại nên cho số của cô ruột mình. Mấy hôm nhà mình có tang, mọi người đều ở nhà mình nên ko ai bắt máy hết.




Vậy là những lời bà dự đoán về ngày bà mất quả nhiên ko sai 1 chút nào cả. Cây nhãn ở sân nhà mình năm đó cũng ra hoa và hè sang năm sai trĩu quả. Đến giờ cây nhãn đó cũng vẫn còn, năm nao quả cũng to và sai lắm. Sau khi bà mất 100 ngày bố mình làm lễ chuyển ban thờ ra nhà mới thờ cúng, trong đó anh chị mình cũng xây nhà sang bên cạnh, ngôi nhà đó khoá cửa bỏ không. Khi xây nhà mới anh mình làm lại hết sân và ngõ, cây nhãn mọc giữa sân nhưng cũng ko chặt đi mà để y nguyên như vậy. (Ai muốn xem hình cây nhãn mình gửi vào comment cho nhé). Có điều nhà mình có cái ao ở giữa sân. Anh mình muốn lấp đi lắm vì nhà có trẻ con mà đi xem thầy bảo có cây mà quỷ nó vào thì để cái ao đó tụi nó xuống đó ko vào nhà quấy nữa. Vậy nên cái cây nhãn vẫn để còn cái ao đc xây vây lan can và làm cổng khoá lại.

Còn lí do tại sao bà đi viện thì cả nhà giải thích hôm trung thu mình về, hôm sau mình sang trường chuẩn bị thi thì cũng đúng hôm đó bà bệnh. Cả nhà đưa bà sang viện Việt Tiệp. Mọi người sợ ảnh hưởng mình thi học phần nên ko ai báo hết. Lỡ như bà ko may qua khỏi mà bà mất tuyệt nhiên cũng ko đc báo cho mình biết😭. Nhà mình đúng là như thế ấy ạ! Tại khi bà mình mất 49 ngày mình về cúng 49 thì thấy khăn tang và áo tang 2 tầng. Mình bất ngờ hỏi sao nhà nhiều áo tang và khăn tang thế? Lúc đó cô mình nói: ông nội cũng mất rồi? Ông Mất cách trước tuần 49 của bà 1 tuần😭. Hôm ông mất cũng trúng ngày mình thi nên mọi người giấu mình. Đến giờ mình vẫn còn giận mọi người về chuyện này.

🍀🍀🍀🍀Mình dừng quãng thời gian đi học lại. Sau đó vẫn xảy ra nhiều chuyện nhưng mình ko tiện kể vì chuyện đó có ảnh hưởng tới đời sống riêng tư của người khac. 1 khúc đó là chuyện ghen ngược. Mọi người theo dõi nhé

Mình kể tiếp thời gian mình đi làm nhé.
Mình về trường làm vào tháng 7/2007. Trường cạnh nhà mình luôn cách có 1 vài bước chân là đến trường. khi đó mình được phân công dạy lớp 3 tuổi. lần đầu bước vào lơp mà cảm giác hụt hẫng vô cùng, vì lúc ấy lớp học trống trơn, ko có biểu bảng, ko có đồ chơi, ko có bất cứ 1 trang thiết bị nào hết. các bạn thường vẫn thấy lớp mầm non trang trí rực rỡ hoa lá cành ra sao, đồ chơi nhiều như thế nào? Mình chỉ thấy 4 bức tường trống thôi. Mình bắt tay vào trang trí lớp học. tất cả học liệu, nguyên vật liệu đều ko có nên mình đi xin và mua thêm để làm. Làm ngày ko xong thì mình làm tối, làm đêm. Ngày đó lương thấp lăm ấy, 2 tháng đầu mình nhận được 660.000 tiền lương thôi, mình dạy 1 lớp 38 cháu 3 tuổi, ko có công trình khép kín như bây giờ, mọi thứ đều rất khó khăn.
Mình nhớ khi đó là tháng 8, mình dạy cả ngày ở trường 5:30 mới trả hết trẻ thậm chí có khi 6-7h vẫn có bé chưa đc bố mẹ đón về nên mình cứ ở lại chờ và tiện thì làm đồ chơi và trangtri lớp luôn. Hôm đó mình làm tới 11h đêm thì tính về nhưng trời lại mưa. bố mình khi đó làm bảo vệ trường. mình tính chạy xuống chỗ bố lấy cai áo mưa đội đi về nhưng nghĩ chắc bố ngủ rồi nên thôi . Mình lán lại làm tiếp chờ tạnh thì về tại nhà cũng ngay cạnh trường. mưa càng ngày càng nặng hạt hơn. Mình nhớ khi đó mình vẽ tranh cô giáo với các em nhỏ để treo lên bảng chủ đề trường mầm non chuẩn bị khai giảng(ai làm trong ngành mà dạy khoảng thời gian đó sẽ biết cái tranh chủ đề này) làm được khá lâu thì mình nghe có tiếng gọi. mình giật thót tim luôn, mà nghĩ hay bố thấy mình làm muộn nên gọi mình đưa áo mưa cho mình về. mình chạy ra cửa ngó thì ko thấy ai cả. mình nghĩ là lúc đó mình nghe nhầm nên quay lại phòng làm tiếp. một lát sau lại có tiếng xào xạc, tiếng nói léo nhéo bên ngoài, tiếng nói khá nhỏ nên mình ko nghe rõ nội dung, mà mình khẳng định là tiếng nói từ phía cây bàng vọng lại. mình lại chạy ra nhìn lần nữa xem có phải mẹ minh hay em trai mình thấy mưa sang đón mình về hay không? Lúc đó bất giác lạnh, người nổ hết da gà lên. Mình tưởng tượng giờ mà bước ra khỏi cái phòng kia có ai đứng lù lù ngay trước mặt thì chắc vỡ tim( tai mưa lạnh nên mình đóng cửa phòng). Nghĩ vậy nhưng mình vẫn đi ra, tay cầm theo đèn pin(mình lúc nào cũng có đèn pin) tay tiện bật thêm cái đèn trong phòng cho sáng. Nói thật là lúc đó mình cũng sợ, ra đến cửa mà ko dám mở cửa bước ra mà chỉ đứng ghé mắt nhìn ra ngoài xem có gì hay không thôi. Bên ngoài trời tối lăm. Tại ở trường khi đó bóng đèn rất ít và lại hay bị cháy nên bố mình mới nối 2 bóng chập làm 1 cho giảm cường độ dòng điện đi tránh cháy bóng nên điện khá tối. Mình kể thêm các bạn về trường khi đó mình dạy. Trường quay lưng ra mặt đường, phía trước trường là khu mộ, người ta ko chôn cất người mới mất ở đây nhưng khi sang áo xong thì họ đưa về đây cải tang. Mở cửa phòng học ra là nhìn ngay ra khu mộ này luôn. Nghĩa là khi mình bước ra khỏi phòng sẽ là nhìn thẳng ra cái khu mộ đó.
Tim lúc đo đập nhanh lắm nhưng mà vẫn phải cố ra xem là ai nói chuyện ngoài này. Mình nhìn sang khu mộ thấy có ánh sáng, là kiểu giống như có bóng đèn tròn ai cầm đi bên đó ấy. vậy là mình nghĩ chắc có ai họ đi bên ấy nên tiếng nói chuyện vọng sang bên này, tại nửa đêm trời lai mưa nên nhìn ko rõ được, mình lấy đèn pin soi sang khu đó nhưng ánh đèn yếu nên không nhìn xa được. mình ko làm nữa và đóng cửa đội mưa chạy về luôn. Đi 1 quãng 20m thôi nhưng mình cũng bị ướt nên mình mới đi tắm lại thay quần áo ko sơ lạnh. Nhà mình khi ấy chưa làm công trình khép kín mà nhà tắm ở cuối cùng( sau nhà tắm chính là khu mộ đó) mình tắm thì nghe thấy tiếng trẻ con gọi rõ tên mình. Mình tưởng tượng tiếng gọi đó ngay cửa phòng tắm của mình thôi. Nhưng nghi nhà làm gì có trẻ con đâu mà có tiếng trẻ con gọi. lúc đó câu út nhà mình cũng 15 tuổi rồi, con anh trai mình thì 3 tuổi nhưng ko ở cùng nhà. Mình tắt nước lắng tai nghe lần nữa thì ko thấy gì nữa. Thay đồ xong mình lên nhà đi ngủ, trước khi đi ngủ mình còn cố chạy lên trên gác xem lại có phải em trai mình vừa gọi ko thì thấy 2 đứa vẫn ngủ say. Trên gác nhà mình lúc bấy giờ có cửa chớp kính, mình nhìn qua cửa chớp thì nghe như tiếng gọi từ phía bể nước nhà mình. Mình tò mò đi ra bể đứng nhìn sang bên trường học thì thấy trên cây bang có mấy cái bóng sáng mà nó đang chạy đi chạy lại được. mình cố căng mắt nhin xem có phải bóng điện do trời mưa nên mình nhìn ra thành vậy ko thì tiếng mẹ gọi làm mình giật bắn người lên. Mẹ giục mình hơn 12h rồi đi ngủ ko mai ko dậy đi làm được. mình bảo mẹ là bên trường có cái bóng điện mà nó lại chạy được. mẹ mình bảo mình bị hoa mắt. mưa như này sao nhìn thấy cái gì bên đó được? mình quay lại nhìn thì đúng là ko thấy mấy cái bóng đèn sáng khi nãy ở đâu nữa. Vậy là đi ngủ, đêm đó mình mơ thấy mình chơi với rất nhiều trẻ con trong lớp học của mình, toàn trẻ con mà quần áo rách lắm, ko lành lặn sạch sẽ như các bé lớp mình. Vẫn là trong phong học ấy, mình vẫn là đi dậy, có điều trẻ con thì mình lại ko biết là con cái nhà ai. Sáng ra mình kể cho mẹ mình nghe, mẹ còn bảo là tại mình nghĩ nhiều nên đêm mơ như thế. Mình chờ bố mình về còn hỏi bố là mình thấy nhiều cái bóng đèn ở gốc cây bàng, nó còn chạy đi chạy lại được, rồi mình nghe thấy tiếng goi nữa. bố tỉnh bơ bảo mình: nhìn gà hóa quuốc. nhưng luc mình đi làm thì lại nghe thấy bố nói với mẹ là đêm qua bố ngủ bên trường bị 1 lu trẻ con nó trêu, cả đêm ko sao ngủ nổi nên mệt quá😰😰😰😰
Tối đó mình ko sang trường làm nữa mà tha đầy đổ về nhà chất như bãi rác. Mẹ mình còn bảo đi làm bày rác ở trường chưa đủ hay sao lại tha cả về nhà bày ra như vậy? mình chỉ cười bảo trời mưa làm ở nhà cho ấm chứ sang trường ngồi 1 mình lạnh lại buồn lắm. mà đúng là làm ở nhà thì bất tiện tại ở lớp có thẻ làm tới đâu ướm rồi treo đồ lên ngay sẽ tiện hơn rất nhiều. bởi vậy mấy hôm sau mình lại sang trường làm thêm buổi tối. ngày đó là kỉ lục mình ham quá lại ko thấy buồn ngủ nên thức tân 2h đêm luôn. Mình định làm cố cho xong cái bảng trang trí góc học tập. minh nho khi đó mình làm 1 ao sen có những chú ếch ngồi trên lá sen học bài. Mình tính làm cho xong bầy ếch rồi mới về đi ngủ thì bất chợt nghe tiếng bước đi ngoài sân, mình nghe lại vẫn là rất nhiều tiếng bước chân đi vào trường, mình đinh ninh là có trộm cơ nên rón rén ra cửa sổ nhìn qua khe cửa xem là ai. Lạ thay sân trường ko có gì cả. đang chăm chú nhìn thì tiếng gọi phát ra ngay cạnh tai mình luôn. Mình giật bắn người quay lại nhìn xung quanh lớp thì ko thấy ai cả. mình hoảng quá hỏi ai đấy? ko thấy tiếng trả lời lại. mình đẩy cửa rầm 1 cái chạy thẳng xuống văn phòng chỗ bố nằm gọi giật giọng: bố ơi! Ai vừa gọi con. Con nghe thấy tiếng gọi trong lớp mà con ko nhìn thấy ai cả. bố hỏi mình sao muộn thế còn ko về đi ngủ? mình bảo làm cố cho xong mới về, mà có người gọi nên mình sợ quá. Bố bảo mình về ngủ đi để bố kiểm tra rồi khóa cửa cho. Mình đi theo bố ra cổng, bố tắt điện khoa cửa phòng học giúp mình, mình 3 chân bôn cẳng chạy thẳng về nhà. Chân tay luống cuống đến nỗi mở ko được cửa vào nhà😱Cảm giác lúc đó cứ như có người giữ cái cửa ko cho mình mở ra vậy.
Còn nữa
Share
Share
Share đi ạ
Dưới đây là hình ảnh cây nhãn gan lì mà bà mình đã cắt tận gốc 7 lần vẫn manh liệt vươn lên. Do sân nhà mình lụt nên khi anh mình làm lại nhà đã tôn lên gần 1m nên cây nhãn lùn đi. Năm nay đảm bảo sai quả lắm đây. Bên trái là cái ao đc vây kín và khoá cổng lại.(ai đọc phần trước chiêm ngưỡng cây nhãn nhé

🍀🍀🍀🍀
Tiep

Sáng hôm sau hơn 6h mình mới sang trường. Lớp học nhìn như bãi chiến trường, đồ đạc bày khắp nơi. Mình mất cả nửa tiếng mới dọn xong và lau sạch hpongf đón trẻ. Cả ngày hôm đó người cứ gai gai khó chịu, chăc do mình vẫn ám ảnh chuyện đêm nhôm trước. tối đó mình nói mẹ sang trường cùng mình. Mình bảo mẹ chỉ cần ngồi chơi với mình cho mình đỡ sợ là được. mẹ mang cả chăn gối sang nằm đó ngủ luôn còn mình tiếp tục trang trí và làm đồ chơi. Nhũng ngày sau nếu mẹ bận ko sang lớp được thì mình lại gọi bạn thân của mình tên Huệ nhà ở cuối làng lên chơi và trò chuyện. Hôm đó trời cũng mưa, Huệ giúp mình tô màu tranh, mình thì vẽ. hơn 11h 2 đứa về đi ngủ. Huệ ngủ cùng mình luôn vì bố mình có việc về quê nên mẹ mình trông trường rồi. Nửa đêm mình nghe tiếng gọi tên mình rất rõ. Mình bật dậy buột miệng thưa luôn. Huệ tỉnh dậy hỏi mình thưa ai vậy? mình bảo có người gọi. Bạn bảo mình mơ ngủ chứ làm gì có ai gọi? Nằm thêm 1 lúc thì lại nghe tiếng trẻ con léo nhéo gọi tên mình trên gác. Mình dậy đi lên trên thì thấy 2 em mình vẫn ngủ say. Mình lại đi xuống, đang nghĩ chắc ngủ mơ thì lại nghe tiếng gọi trước cửa chính. Tim mình muốn rơi ra ngoài luôn. Sợ! Nhưng ko dám nói vì sợ làm cô bạn sợ hãi theo.
Mình trèo lên giường đắp chăn bịt tai lại để không nghe thấy tiếng gọi ấy nữa. Mãi sau mình ngủ thì thấy tiếng nói quen thuộc vang lên giục mình đi ngủ cho ngon, anh ta nói anh giúp mình đuổi những kẻ quấy rầy đi rồi. Những đêm sau đó mình ko thấy tiếng gọi lúc nửa đêm vang lên nữa.
Một thời gian sau đó có sự xuất hiện bé đỏ(mình kể sang stt khác rồi, các bạn tự theo dõi nhé).
Gần 3 năm liền mình dạy ở ngôi trường đó chưa khi nào gặp hay nhìn thấy ma như lời mọi người trong làng vẫn kể. Tuy nhiên nghe thấy tiếng gọi, nhìn thấy những bóng sáng trên ngọn cây, hay mơ thấy những giấc mơ dạy học lớp trẻ con lạ thì xảy ra thường xuyên. Tháng 4 năm 2010 mình chuyển sang dạy bên ngô quyền. thời gian đầu mình ở cùng phòng với chị em Huế, Hương, Huyên( mấy cô bé hàng xóm). Mãi tới tháng 8/2010 mình chuyển trọ ra khu Đông Khê ở cùng với 2 mẹ con chị phụ huynh cùng lớp. Khi ở ngôi nhà đó 3 tháng nhưng mình chưa khi nào mơ thấy anh trai mặc màu xanh bộ đội đó. Các giấc mơ chỉ thấy em bé đỏ về nhà nằm với mình và mẹ. tháng 12/2010 do chị phụ huynh chuyển về Hải Dương ko ở chung nên mình chuyển sang phòng trọ nhỏ hơn ở chợ Hàng. Căn Phòng nhỏ 16m vuông khá chật, kê được chiếc giường m rưỡi, chiếc bàn phấn, kệ ti vi, cai máy giặt và cái bếp, còn chừa được khoảng trải vừa chiếc chiếu và để 2 -3 chiếc xe. Căn phòng do chị họ của em Phương cùng trường mình giới thiệu. Phòng trọ mới lại là nơi làm mình sợ hãi nhất trong tất cả những nơi mà mình đã trọ qua. Mình nhớ ngày mình sang dọn phòng là 6/12 lịch âm là ngày 1/11. Trước đó phòng này có 3 bạn ở qua nhưng mình dọn mất 1 ngày mới sạch cả nền, tường, và trần nhà.Ngày 7/12 chú Huy chủ nhà nói ngày đẹp nên mình chuyển đồ qua giữa trưa( tại mình đang đi dạy nên xin phép nghỉ 3 tiếng buổi trưa chuyển phòng). Chiều Phương lại trả trẻ giúp mình về sớm kê lại đồ đạc. Đêm đầu tiên mệt mỏi mình đi ngủ sớm lúc hơn 10h. Nhưng vừa ngủ được 1 lúc mình cảm giác như có tiếng cửa nhà tắm mở ra rất mạnh. Mình bật dậy nhìn về phía nhà tắm thì thấy cánh cửa nửa đóng nửa mở( cửa nhà tắm là xếp kéo bằng nhựa). Mình ngồi im nghe ngóng thì ko thấy gì nên nằm xuống ngủ tiếp. Vì ngày chuyển đồ khá nhiều nên mình ngủ lại dễ hơn. Đang nằm thì mình thấy người mình như có ai kéo mạnh, chân mình đập thẳng vào chân giường. Mình đau chân quá nên ngồi bật dậy với tay bật công tắc điện ngay cạnh giường lên. Chân mình rất đau, mình nghĩ có lẽ do ngủ mơ cộng với ban ngày làm mệt mỏi nên đêm ngủ mình bị mơ mộng giật mình đạp mạnh xuống chân gường. Mình để nguyên cái đnè như vậy ngủ đến sáng. Chị Huế hỏi mình: sao ngủ mà để đèn sáng thê? Mình nói chắc do chuôt nó chạy trong phòng nên để điện sáng tụi nó không phá.
Hôm đó cũng là giữa tuần mình trả trẻ đến muộn mới về phòng, chị Huế làm ca muôn 7 giờ mới được về. Mình nấu cơm đợi chị về ăn cho vui. Mình kể chuyện đêm phòng có tiếng kéo cửa mà chị bảo chắc do chuột chạy nên mình nghĩ thế. Mà công nhận ở đây nhiều chuột thật. hai chị em xem ti vi tới gần 11h mới đi ngủ, chị Huế về phòng mình cũng tắt điên đi ngủ luôn. Mà đêm đó mình cố ý nằm sát đầu lên trên để đêm có ngủ mơ sẽ không đập vào thành giường như hôm trước. Ấy vậy mà nửa đêm chân mình lại đập mạnh vào chân giường như hôm qua. Mình lồm cồm bò dậy, kéo cái chăn chèn vào dưới chân giường(cái giường dài 2m. mình ngắn có hơn m rưỡi thôi mà chả hiểu sao cái chân cứ bị đập vào thành giường). Trời lạnh mình nằm nệm, giường ko dốc mà cứ ngủ 1 tí người cứ bị trôi tuột xuông chân giường được mới tài. Mấy đêm liền liên tiếp mình đều bị như vậy hết. Đêm đó mình nằm chéo giường luôn để xem chân có bị trôi xuống dưới giường nữa ko. Và quả nhiên đang ngủ, chân mình ko bị trôi nữa mà là cảm giác như cái giường đó được bàn tay khổng lồ nào đó nhấc dựng hẳn lên. Cả người mình đổ rầm xuống cái chân giường. Mình đau ê ẩm cả người, vừa đau lại vừa sợ nữa. mình bật điện sáng lên, cái chăn của mình đang dưới đất. Mình với rtay lấy điện thoại gọi cho chị Huế bên cạnh bảo chị mở cửa phòng cho mình sang ngủ nhờ. Mình ôm chăn gối chạy sang phòng chị mà ko ngủ trong phòng đó nữa. Chị ngạc nhiên hỏi mình có chuyện gì mình chỉ nói trong phòng có cái gì đó ko bình thường. Trong giấc mơ mình thấy 1 cô gái mặc đồ trắng cứ đứng nhìn mình. Nhưng là giấc mơ nên mình ko sợ. Cả ngày hôm sau đi làm mình cứ nghĩ về chuyện tiếng động rồi chuyện mình bị trôi xuống chân giương. Về nà trọ mình hỏi chu Huy chủ nhà, nhưng chỉ hỏi về tiếng động trong phòng. Chú nói chăc phòng mình lắm chuột, cửa phòng mình bị chuột khoét 1 lỗ khá to. Chú còn lấy 1 miếng tôn nẹp lại chỗ chuột khoet đó cho mình và bảo cứ yên tâm ngủ đi, chuột sẽ không vào phòng phá nữa.
Quả nhiên đêm đó mình không nghe thấy tiếng động lúc nửa đêm. Mà trong giấc mơ mình lại thấy bé đỏ về ngủ với mình. Cách đó 1 thời gian bé đỏ ko xuất hiện thì lại lăp lại những đêm mình bị tiếng động làm giạt mình. Mình cảm giác như có người ở trong phòng của mình, tiếng xối nước, tiếng bước đi, tất cả đều rất chân thực.
Share:

Không có nhận xét nào

Liên hệ đặt quảng cáoTheo dõi để cập nhật bài viết sớm nhất Theo dõi ngay!