Phần 2
Chuyện tâm linh.
Lời đầu cám ơn các bạn đã dõi theo câu chuyện của mình!
Tiếp theo là quãng thời gian mình học sư phạm. Trong câu chuyện này có nhắc tới những người bạn của mình năm 2004-2007. Sau khi tốt nghiệp tụi mình bị mất liên lạc của nhau. Ai theo dõi câu chuyện này làm ơn cho mình xin 1 lượt chia sẻ. Mình mong muốn tìm được những người bạn này! Cám ơn các bạn rất nhiều!
Ko cần like, chỉ cần chia sẻ ạ!
Câu chuyện tiếp tục từ lúc mình chuẩn bị sách vở đồ dùng đi nhập học. Nhà mình cách nhà hơn 30km thôi, nhưng thời đó ko có xe máy như bây giờ, tụi mình toàn đạp xe đi học.
Trước hôm mình đi sang nhà bác, bà nội dặn dò mình đủ thứ. Bà còn gấp cho cái chăn nỉ và cái gối bảo mang đi ngủ cho ngon. Rồi bà con lấy đất trong vườn, nướng đỏ trên bếp than rồi nghiền ra pha mấy thứ vào nước bảo mình uống nữa. Nói thật với mọi người là mình có uống đâu. Giả vờ cho bà vui rồi lén đổ đi.
Chú mình chở mình sang nhà bác trưởng . Ông nội mình ở cùng bác trưởng. Nhà bác mình cách trường 5km. Bác mình khi đó chở mình sang trường tìm nhà trọ. Hai bác cháu đi xem các dãy trọ và cuối cùng chọn 1 dãy ngay cạnh trường. Giá cả hợp lí, gần trường, chủ nhà lại bán quán cơm. Nói chung là tiện đủ đường luôn. Ông chủ nhà tên Hùng rất to béo, ông dẫn mình đi thăm dãy trọ gồm 4 phòng, phòng đầu và phòng cuối có người ở. Còn phòng 2 và phòng 3, ông chủ nói: cháu thích phòng nào? Mình chọn phòng số 3. Ông nói là phòng này lâu khống có người ở, mình có ở ngay không hay là ngày đi học mới dọn đến. Mình nói không ở, mình chỉ gửi đồ lại rồi tuần sau mới đến ở. Ông ấy đồng ý. Mình còn gửi lại 1 vali và 1 túi du lịch đựng đồ ở nhà ông ấy luôn để hôm sang chỉ đi 1 mình là được rồi về với bác. Một tuần ở nhà bác mình hay bị đau đầu mất ngủ. Mặc dù ít mơ mộng nhưng ngủ không ngon giấc. Thi thoảng có giấc mơ mình đến trường thì các bạn ùa đến kéo tay mình. Mình thấy khuôn mặt bạn gái gầy có má lúm đồng tiền, tết tóc 2 bên. Có bạn nữa nhìn sành điệu lắm, bạn ấy mặn quần jean trông mập mập đáng yêu. Có 1 bạn thì nhìn gầy cao, mình không nhìn rõ mặt bạn ấy luôn. ...
Rồi cũng đến ngày mình sang trường nhâp học. Hôm đó anh rể con bác trưởng chở mình sang nhà trọ. Lúc mình đến đó có mấy anh ở phòng đầu cứ nhìn mình xì xào. Đoạn có anh bảo mình sao lại ở phòng đó? Ko sợ hả? Lúc bấy giờ mình ghét họ lắm. Tại mình mới sang mà cứ xì xào nói này nói nọ. Mình mở cửa ra, ấn tượng đầu tiên là căn phòng bẩn kinh khủng. Nó ko có rác nhưng bụi phủ dày từng lớp. Mình nghĩ chắc lâu không có người ở. Căn phòng nhỏ, đc bố trí 2 chiếc giường m2 2 bên. Ở giữa có chiếc bàn dài bằng chiều dài chiếc giường, trên có cái kệ sách. Phòng còn 1 khoảng trống chắc để đc mấy cái xe đạp. Ở đây ông chủ cho thuê tính theo đầu người, mỗi người 60k bao điện nước. Nói là bao giá điện nước thực ra là phòng chả có cái ổ điẹn nào, duy nhất thứ có thể tiêu hao điện là chiếc đèn thắp sáng và cây quạt treo tường đc lắp ở giữa 2 giường. Nước máy thì đc ông chủ bơm ra bể chứa. Tụi mình muốn dùng nước thì vặn vòi dưới chân bể chứ ko dùng nước trực tiếp!
Mình quét và lau mãi vẫn ko sạch nên mình tháo hẳn chiếc giường lôi ra chỗ vòi nước rửa. (Phải công nhận hồi đó mình trâu bò thật, tháo hẳn đc chiếc giường rồi lại lắp vào đc mới tài😂) đang cọ rửa thì chủ nhà tới. Ông hỏi sao ko lau thôi mà tháo hẳn giường ra thế? Mình bảo tại bần quá lau mãi ko sạch nên cháu mới rửa cho nhanh. Ông bảo: thế bé kia ko giúp cháu à? Mình lúc đó mới biết có bạn cùng phòng. Mình bảo chắc bạn ấy chưa sang. Ông chủ ko hỏi gì nữa mà đi về. Mình hì hục tới chiều tối thì bạn cùng phòng mới tới. Bạn ấy gầy, có má lúm đồng tiền, tết tóc 2 bên luôn! Mới đầu nhìn thấy bạn ấy mà mình bất giác nổi cả gai ốc😂( đó là cô bạn mình gap trong giấc mơ mấy hôm trước) bạn ấy tên Giang. Giang phụ mình sắp xếp kê lại đồ rồi cùng đi mua thêm đồ dùng sinh hoạt
💐🌸🌷tối đó mình và bạn Giang ở lại phòng đó, tụi mình ngủ khá muộn. phòng đầu có 4 anh con zai liền, cứ đi qua lại ngó, đi lại lại ngó phòng mình. mình còn bảo Giang: sao họ cứ nhìn phòng mình nhỉ? hay có anh nào thích bạn rồi? Giang còn bảo: họ thích cô giáo mầm non thôi😜. cả ngày dọn dẹp mệt mỏi nên tui mình đi nằm là ngủ luôn. kể với các bạn luôn chuyện bà dặn mình đặt con dao Thái xuống đầu giường. bà còn cho mình miếng vải cuốn chỉ đỏ dặn là lén đặt xuống khe giường không cho ai thấy vaf ko đc kể với ai. mình mải dọn nên quên khuấy đi mất, ko làm theo lời bà dặn. đêm đầu tiên cũng ko thấy chuyện gì xảy ra cả. thậm chí mình còn ngủ ngon tới sáng luôn. lúc ấy trong đầu mình nghĩ: hoá ra bà mình lo xa quá! ở đây mình đâu có gặp ác mộng. Ngày đi làm thủ tục đông lắm, mình phải chen lấn mãi mới làm xong trở về. Trưa đó Giang về còn dẫn theo 2 bạn nữa là Giang béo và Phạm Anh Trà, Giang nói 2 bạn muốn về đây nghỉ trưa và chờ chiều đi học. mình đồng ý. Trà chính là cô gái mình gặp trong giấc mơ đó. vẫn là cái quần jean ấy, khuôn mặt ấy và thân hình mũm mĩm đáng yêu. Hai bạn nhà ngay nội thành nên sáng đi tối về chứ ko ở trọ như tụi mình. vài bưa sau thì có thêm 1 chị tới phòng trọ. Chị tên là Đinh thị Mị Thu, giáo viên tiểu học. khi đó chị Thu có người yêu tên là anh Đào Sắc Sinh, làm bên phòng cháy chữa cháy ngay bờ hồ Hạnh Phúc. mấy chị em rất vui vẻ hoà đồng, có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Chị Thu lớn tuổi hơn tụi mình nên hay khuyên tụi mình rất nhiều chuyện. cuối tuần, mọi người về quê, còn mình mình ở lại. Mình nhớ tối đó đi ăn về mình khoá cửa phòng nhưng lại mở cửa sổ. Anh ở phòng đầu tiên đi qua nhìn vào phong rồi bảo mình: em có sợ ma không? Mình chỉ cười bảo em không nghe, chắc các anh thay em 1 minh nen doạ em chứ gì? anh bảo: không sợ là tốt. nếu sợ thì chuyển đi. mà đừng nói với chủ nhà ko ông ấy mắng. tim mình bắt đâu đập mạnh và nhanh hơn. anh cười và nói thêm: tụi anh ở đây 4 năm rồi, vài tháng nữa là ra trường, có gì cần giúp đỡ thì cứ bảo bọn anh. mình gật gật cho qua kiểu muốn tiễn khách.
💐🌸🌷thực ra hơi run một chút tại mình hay mơ mộng thấy những điều kì lạ. Anh ấy bảo khi nào muốn biết thì các anh kể cho mà nghe. mình nghe giọng như kiểu muốn đuổi tụi mình đi ấy. Lúc đó mình nghĩ là chắc các anh ấy ko thích ông chủ nhà nên tìm cách đuổi tụi mình đi để phòng không có ngừoi thuê đây. có lẽ do ám ảnh chuyện anh ấy úp mở lúc tối mà đêm đó mình không ngủ được. mình bật điện sáng. nằm trằn trọc mai mới chợp mắt thì thấy hơi lạnh. mình đang nghĩ sao phòng có gió, hay tại mình không đóng cửa sổ. mà khu trọ khép kín lấy đâu ra gió thôi vào phòng? Cả xóm trọ cũng chỉ còn phòng mình và phong đầu có ngừoi ở. phòng 2 nghe nói có người đặt mà chưa ở, phòng cuối có 1 cặp anh chị sinh viên nhưng ở cả tuần mình còn chưa gặp gặp vì họ ko về. Mình ôm lấy cái chăn nỉ bà mình chuẩn bị cho từ hôm đi học. Muốn ngủ lắm, nhưng mình không tài nào ngủ được! nam 1 lúc mình dậy đóng cửa sổ và tắt điện đi luôn. Có tiếng gõ cửa, là tiếng gõ cửa làm mình giật mình vì lúc đó mình chưa ngủ. mình bật dậy bật điện sáng thi ko thấy gì nữa. mình để luôn điện đến sang.
💐💐💐Sáng chủ nhật mình dậy rồi đi thẳng lên phòng đầu gọi mấy anh trai học Toán Tin và hỏi luôn: các anh trêu em đúng ko? nếu các anh còn trêu em nữa, em sẽ báo bác Hùng. các anh ngơ ngác hỏi mình: trêu cái gì? mình ghét thái độ giả vờ không biết đó lừ mắt lườm cho cháy nhà rồi bỏ ra ngoài luôn😂. mình ra bờ hồ ngồi 1 mình rồi đi bộ thăm mấy con đường gần trường đến gần trưa mới về lại phòng. anh phòng đầu chặn mình hỏi: thái độ của em kiểu gì đấy? ai trêu em mà em mới sáng ra chạy sang đây giận dỗi rồi bỏ đi ko thèm nói gì? mình chả thèm nói mà đi thẳng về phòng luôn. anh ấy đi theo mình tơi cửa phòng, ko vào chỉ đứng ngoài và bảo anh ko biết em đang nói cái gì, nhưng thực là đêm qua tụi anh chơi bài đến muộn tầm hơn 1h là đi ngủ, ko ai trêu em đâu. hay em lại mơ mộng rồi nghĩ bọn anh trêu, mà trêu cái gì mới được? mình ko đáp lại chỉ bảo anh: em nói vậy, ai trêu thì tự biết. giờ bảo anh nhận các anh cũng chả nhận. xong đóng cửa cái rầm(dã man! sao hồi đó mình hổ báo thế ko biết😂) trưa đó mình mệt nên ngủ . mình lại mơ có tiếng nói của anh chàng mặc đồ màu xanh bộ đội: anh bảo mình đừng sợ, có anh giúp em. mình lười chả thèm đáp lại anh ta luôn. bây giờ là chai sạn với giấc mơ luôn rồi. vì thực ra mình chưa khi nào sợ anh ta cả. tối chủ nhật Giang ở quê ra. tụi mình dẫn nhau đi ăn. mình cũng ko kể cho Giang nghe chuyện bị trêu tối qua. lúc về phòng đầu đông lắm, họ nói chuyện rất ồn. có người thấy tụi mình mở cổng vào thò cái đầu ra bảo: em ơi! cho anh hỏi thăm. mình chả nói gì, Giang đứng lại. mình nghe kiểu là hỏi khi dọn phòng có thấy cái gì trong phòng ko, mà láo nháo mình ko để ý. lúc Giang vào cười cười bảo mình các anh ấy hỏi hôm tụi mình dọn phòng có thấy cái bát hương ko hay chủ nhà vứt đi rồi?
mình bảo: tớ dọn nhà chả thấy cái gì cả. có cái phòng trống, 2 cái giường, cái bàn với cái kệ là hết rồi.
💐💐💐lúc đó mình thấy khó chịu với nhưng gì họ nói. theo mình là họ đang cố tình dựng chuyện doạ tụi mình. có 1 anh đứng ngay cửa sổ tụi mình hỏi vọng vào: em gái nằm giường trong đó có thấy gì lạ không? rồi đại loại tuần rằm mua nải chuối thắp hương gì đó. mình ko thèm để vào tai luôn. Cả tuần tiếp theo mình cũng không bị doạ hay gõ cửa nữa. mình càng đinh ninh mấy anh toán tin cố tình trêu mình. nhưng từ đó cuối tuần mình bắt xe ôm về nhà bác mình chứ ko ở lại nhà trọ. tháng 9 vào nhập học xóm mình có thêm 1 bạn mới. bạn ấy tên Trang, nhà ở phủ Lý Hà Nam. trưa đó bố bạn đưa bạn đến nhà trọ còn mời tất cả chúng mình đi ăn 1 bữa, ăn tại quán an nhà ông chủ nhà luôn. Trang là người ít nói, dáng cao, mái tóc lúc nào cũng che nửa khuôn mặt. Trang cung là người mình gặp trong giấc mơ trước đó. bố Trang thuê cho Trang 1 phòng ngay cạnh phong mình. Sau đó Trà cũng chuyển đến đó ở cùng Trang luôn. phòng mình 3 ngừoi, phòng Trang 2 người. tụi mình khá thân nhau, đi học, đi ăn cùng nhau luôn. khi đó mấy anh phòng đầu cũng chuyển đi, người ra trương về quê, người đi làm, người chuyển ra ngõ Khúc Trì ở.
🎉🎉🎉Sinh nhật mình, mọi người tụ tập mua bánh trái ngồi quây quần chúc tụng. Mấy anh ở phòng đầu thấy cũng tới. Mình ko mời họ bởi mình có ấn tượng không tốt về các anh ấy, chắc do mấy người cùng phòng báo. Mấy anh tới còn tặng mình quà . Lúc đó vui vui nên các anh có nhắc lại chuyện cũ, anh bảo ko ai trêu mình cả. Phòng này lâu lắm ko có người thuê, chính xác hơn là tại họ không ở được. Cứ nửa đêm có người trêu nên toàn dọn đi thôi. Lí do tại sao thì anh bảo tụi mình tự tìm hiểu, anh không nói vì nói ra tụi mình cũng không tin. Mình cũng bỏ ngoài tai lời của các anh nói. Sau khi các anh đi phòng đầu có người vào ở. Có 2 bạn khoa TD sinh và 1 người mình cực ngưỡng mộ.
Đó là anh bị khiếm thị học khoa SP ngư văn. Anh tên là anh Tiếp. Đây là nghị lực phi thường cho tụi mình noi theo. Anh không thấy đường, anh dùng chữ nổi. Ngày nào anh cũng lên lớp nghe giảng, tối lại có các bạn trong lớp đến tận nhà đọc bài giúp anh chép lại. Tại sd chữ nổi viết chậm hơn tụi mình nhiều. Tụi mình hay đc anh nhờ đi mua đồ, xà phòng, giày dép... mà phải công nhận anh giỏi. Mắt anh ko nhìn được nhưng tay anh có thể phân biệt tiền cực chính xác. Có hôm anh nhờ mình và chị Thu mua dép giúp. Anh đưa tụi mình 50k mà tụi mình cứ cãi là 10k. Anh cầm tờ tiền rồi lại khẳng định 50k. Hai chi em nhìn nhau cười bảo công nhận anh quá giỏi luôn! Vậy là khu trọ mình đầy đủ phòng tổng cộng có 10 người. Tụi mình cũng tập trung nấu cơm chung. Cả dãy duy nhất phòng cuối có ổ điện vì phòng đó lắp đồng hồ riêng. 2 anh chị phòng cuối là anh Huy, chị Dinh cùng quê Hp luôn. Cả xóm phân chia người đi chợ, người nấu ăn, người rửa bát. Khi đó vui như 1 gia đình luôn. Người ta nói: nhất quỷ, nhì ma, thứ 3 học trò quả ko sai. Ở đây không có trò gì là xóm mình ko quậy: (chắc các bạn đọc được câu chuyện này sẽ nhớ ra và sẽ cười giống mình bây giờ) khi đó ông chủ không cho tụi mình sử dụng thêm điện nên trong phòng ko lắp thêm điện. Mấy bạn zai phòng đầu ngắt hẳn dây điện thắp sáng nối thêm dây ra ngoài làm ổ riêng. Tụi mình dùng nó nấu nước ăn mì. Thậm chí cac ban mua hẳn cái "sục" nước sôi về nấu nguyên 1 xô nước tắm😂. Kể các bạn nghe chuyện nấu cơm. Tụi mình mua bếp về nấu thức ăn với rau, mà củi thì chả đi mua. Toàn tranh thủ 12h đêm chạy ra đường nhà nào có cái cầu cho xe vào nhà bằng gỗ là vác về chẻ ra nấu. Tác phẩm này của chị Dinh và mấy bạn con zai khoa TD sinh😂. Cả mấy dãy phố toàn bị mất cầu cho xe. Mất nhiều quá đến nỗi họ cứ đi thì bê ra, rồi lại cất vào nhà; có nhà làm hẳn bằng sắt bắn sâu xuống đất tránh mất trộm😂. Sau khi ko lấy đuoc gỗ thì mọi người chuyển qua nấu bang than tổ ong. Ông chủ nhà bán cơm mà tuin mình lại nấu ăn tập thể nên ông ấy ko hài lòng. Ông ko cho phép tụi mình tụ tập nhậu nhẹt. Tụi mình cũng chả bia rượu đâu, bữa cơm chỉ có nước lọc thôi nhưng cứ hò zô như đang nhậu. Lần nào hô zzdzzooo là ông ấy lại sang đứng ngay cửa e hèm nói ko đc phép nhậu🤓Ở đó còn nhiều chuyện vui lắm. Hài nhất là cứ 12h đêm mấy bạn đội màn tuyn trắng đạp xe trên đường, người ngồi trước thả chân quẹt lê trên đường, người ngồi sau đạp chạy quang mấy khu phố. Mấy bạn sinh viên nữ đi chat yahoo về nhìn thấy là hồn vía lên mây, co chân chạy, có bạn vừa chạy vừa khóc.😂😂😂😂😂Mình ko lan man chuyện ko liên quan nữa. Kể tiếp chuyện ở phòng mình.
Khi đó Giang còi đc coi là người khá khó tính. Tụi mình thức khuya là bạn hay phàn nàn. Chị Thu khi đó chuyển ra nhà anh Sinh ở ngõ phòng cháy chữa cháy ở trông nhà( hôm nào anh đi trực chị lại ra đó trông nhà). Mình thì sang phòng Trang ngủ với bạn ấy vì bạn ấy buồn chuyện tình cảm. Đêm đó khoảng 1gio' tụi mình vẫn mới ngủ đc 1 lúc thì thấy tiếng Giang kêu thất thanh. Cả 3 đứa bật dây chạy ra mở cửa. Giang cũng chạy ra đến cửa phòng vừa nói vừa khóc: trong phòng có cái gì đấy. Tớ ko ngủ đâu! Sợ lắm! Cả bọn chạy sang phòng đó mà ko thấy gì cả. Mình lúc bấy giờ mới hỏi: có cái gì đâu. Bạn thấy cái gì?
Giang nói ko biết, có người trong phòng. Là có người chui trong gầm giường. Mình nhìn cổng vẫn khoá, phòng chị Dinh thì đóng cửa do anh chị ấy ko về. Mình bảo: trộm hả? Giang vừa nói vừa khóc nấc lên: ko phải đâu. Sợ lắm. Có tiếng móng tay cào vào giường. Rồi tiếng đập tường. Có tiếng kêu nữa. Sợ lắm! Cả bọn lặng im nghe ngóng mà ko thấy có gì lạ cả. Khuya rôi nên rất vắng. Mình bảo: hay là tiếng thạch sùng bò vào giấy dán tường( tai mình mua giấy dán tường dán phòng cho anh chị ở quê còn thừa nên mang sang dán lại phòng trọ luôn cho sạch). Giang khẳng định là ko phải, tiếng phát ra bên giường mình nằm chứ ko phải giường của Giang. Mình bảo: thế Giang sang ngủ với Trà. Mình ngủ ở phòng cho. Giang đồng ý. Mọi người về phòng, mình ở lại căn phòng đó.
Tiếp 1 khuc thoi. Trong thgian ngoi ngan hang cho tien ạ😂💐💐💐Khi mọi người về hết, mình tắt đien đi ngủ luôn. Nhưng mà nằm mãi không sao ngủ được. Mình nghĩ có khi nào Giang mơ ngủ không? Chứ tại mình ngủ phòng đó 1 mình mấy lần đâu có thấy gì( trừ cái hôm nửa đêm thấy gió lùa với có người gõ cửa). Có điều khi mình bắt đầu mơ màng thì có tiếng xột xoạt nơi góc kệ sách làm mình tỉnh giấc. Mình lấy đèn pin soi thẳng vào kệ chứ ko bật đèn( trước gio lúc nào minh cũng có đèn pin, thói quen này duy trì đến giơ ko bỏ được). Tiếng động lập tức im ngay. Mình lại nằm im nghe tiếp. Một lúc sau lại thây tiếng xột xoạt. Lần này mình bật hẳn đèn cho sáng, bỏ mấy cuốn sách ra xem trong đó có thạch sùng hay con gì bò vào ko mà ko thấy gì cả. Mình lại tắt điện đi ngủ. Quả nhiên là giường mình bắt đầu có tiếng kèn kẹt. Mà nó nghe như tiếng mọt kêu chứ ko phải tiếng cào tay vào giường như Giang kể😂. Có thể do bị ám ảnh nên mình cũng bắt đầu hình dung rằng có gì đó đang ở dưới gầm giường, tiếng lục sục trong phòng. Mình bật hẳn điện lên ngó xuống gầm giường thêm lần nữa rồi để yên ko tắt mà đi nằm. Trằn trọc rồi mình nhớ ra bà có cho mình cái miếng vải cuốn chỉ đỏ. Mình dậy lục tìm trong túi sách mãi ko thấy đâu, nên lấy con dao gọt trái cây gối xuống đầu giường năm ngủ. Phòng mình 3 người nhưng mình mình ngủ 1 giường, Giang và chị Thu ngủ 1 giường phía ngoài. Lúc mơ màng mình nghe thấy tiếng nói vọng lại, đại khái kêu mình ngủ cho ngon, ko cần dậy nữa, ko ai tới làm phiền mình đâu. Mình thức dậy đã là sáng muộn ngày hôm sau. Giang còn sợ nên chưa về phòng, mình mở cửa sang phòng Trà ngồi. Các bạn hỏi có thấy gì không? Mình bảo ko thấy, hinh nhu có con gì nó bò trong giấy dán tường hay sao ấy, hoặc có chuột thôi. Nói vậy thôi chứ trưa đó mình cũng lật tung cái giường lên kiểm tra xem có bị mối mọt gì ko mà có tiếng kêu phát ra vào nửa đêm như thế, trước giờ mình chưa thấy bao giờ. Ko tìm thấy gì, mình nhét hẳn con dao bấm mua hôm đi thi cao đẳng y xuống dưới khung giường cạnh mấy cai thang luôn cho chắc.
Tuần đó mình về nhà bác, xin hẳn 1 con mèo sang nuôi trong phòng. Để xem chuột hay ma quỷ nơi nào đến đây quấy phá😂.
Chuyện là từ khi tớ mang con mèo xin của nhà bác sang thì các bạn đi ăn cơm lúc nào cũng phải phần cho bạn í 1 chút đồ ăn. Nhất là bạn Trang, bạn ấy bảo ăn vừa thôi còn để phần mèo. Đứa nào cung tham ăn, ăn hết cả của mèo chỉ mình bạn ấy nhớ đến mèo mà thôi😂. Con mèo ngoan lắm, nhỏ xíu xiu thôi nhưng mà sạch sẽ. Có điều về ban đêm mèo hay kêu. Mà các bạn biết không? Ban đêm ngủ mà nghe tiếng mèo cào vách tường rồi tru tréo kêu cũng tạo cảm giác sợ hãi😂. Ko hiểu sao con mèo bình thương ngoan như thế mà đêm đến lại nhảy dựng lên kêu rồi cào tường. Góc nhà mèo nằm đc bạn ấy cào lõm sâu hẳn vào trong. Chị Thu bảo hay tại đêm mèo muốn đi vệ sinh. Hoặc đêm mèo nghe hay ngửi thấy hơi chuột nên mới kêu như thế? Tụi mình cũng chả tìm được câu trả lời nào hợp lí. Thời gian đầu thì ko sao, mà về sau ông chủ nhà phàn nàn về tiếng mèo kêu trong đêm nên tụi mình ko để mèo trong nhà nữa mà buộc dây ra góc cửa nhà tắm. Ban ngày bạn ấy đc ở trong nhà, ban đêm lại đưa bạn ấy ra ngoài buộc dây lại! Ra ngoài trời lạnh lại thấy thương bạn ấy, nhưng nếu cứ để ở trong phòng thì bạn ấy kêu làm ảnh hưởng mọi người. Có bữa ông chủ nhà sang bảo mình là có bạn của ông muốn nuôi con mèo đó, nói mình mang đi cho. Mình không đồng ý. Rồi cách vài đêm bạn ấy lại ko ngoan ngoãn mà cào tường rồi kêu ầm ĩ trong đêm! Chị Thu bấy giơ mới nói để chị xin, chị mang chỗ khác nuôi cho chứ để ở đây lại ảnh hưởng người khác. Chị mang con mèo nhỏ đi cho gia đình bạn chị.
Cuối tháng đó mình về nhà kể chuyện cho bà nội nghe. Bà bảo mình ma bắt tuỳ người, ko ở đó được thì tìm chỗ khac mà chuyển đi. Khi ấy cô mình đi xem bói 1 bà ở Hợp Thành, bà ấy xem chỉ tay, mình cũng theo đi. Bà ấy ko nhìn chỉ tay mình, chỉ nhìn mặt mình rồi bảo mình đại loại là có người theo nhưng ngta giúp chứ ko làm hại gì mình cả. Mình kể cho bà ấy nghe chuyện ở khu trọ, bà ấy chỉ cười bảo là ko ai làm hại thì sợ cái gì và dặn mình tuyệt đối ko được nhang khói ở đó vì làm vậy sẽ thu hút các cô hồn khác sẽ bị trêu. Mình hỏi lấy tỏi để trong phòng được không thì bà bảo ko cần.
Mẹ mình khuyên là chuyển chỗ khác mà ở.Mình thì thấy ở đó vui, moi người đoàn kết, phòng mình, Trang và chị Dinh còn có chìa khoá của nhau(cho ai đến lượt nấu cơm có thể tự ý ra vào các phòng chuẩn bị và nấu nướng). Sự việc cũng phát sinh từ đó khi Giang kêu mất tiền. Mất trộm khi ở tập thể là điều vẫn xảy ra, nhưng nó làm tình cảm moi nguòi ran nứt, đan xen là nghi ngờ, tuy ko ai nói ra nhưng nghi ngờ trong lòng là ko tránh khỏi.
Ở đó mình cùng đội Giang béo với Trà còn đi xem bói 1 bà ở ngay nga 5 Kiến An. Mới đầu nhìn thấy dung nhan của cô ấy mình sợ hết hồn. Cô ấy có khuôn mặt bị biến dạng, môi son đỏ nhìn qua thấy dị thường lắm! Cô ấy kêu mình thắp 1 nén nhang xin quẻ đi! Mình thắp xong cô ấy xin 2 đồng xu ko đc, phải 3 lần mình mới đc xem. Mình bốc bài tây, có điều lật cây nào lên cô ấy lại xuýt xoa đoạn lắc đầu bảo mình có người cản, ko nói được. Đoạn cô bảo mình: gia đình có người mất trẻ rất thiêng, kêu cầu người này giúp. Mình biết khi đó cô ấy muốn nói chú mình. Mình ra thắp thêm nén hương đặt thêm tiền lễ( khi ấy đi xem đặt toàn 2k, cao nhất 5k thôi). 1 lát sau cô bảo mình ngồi chờ cô xem mấy người kia trước. Sau cùng cô bảo mình: cô này xinh lắm nhưng bạc lắm, đời bạc như vôi. Hiện giờ yêu ai? Lúc đó mình chưa yêu ai nên nói luôn cháu ko có. Cô ấy lắc đầu bảo: có dây tơ hồng, lúc hiện lúc ẩn. Cẩn thận kẻo bị lừa nhé. Người sống họ bạc hơn cả người đã mất. Duyên của cô bé sau này sẽ lấy 1 người rât tình cảm, nhiều hơn tuổi, cao ráo, khoẻ khoắn và đặc biệt hay cười khi cười có khoé miệng rất nét. Người này hay mặc đồ màu xanh, vui vẻ và giọng cười rất sảng khoái. Nghề nghiệp thì có nhưng ko theo nghề, sẽ đổi mấy lần.
Mình hỏi thêm đại loại có duyên âm không? Cô ấy nói có người theo nhưng mình có quý nhân phù trợ ko lo người âm, lo người dương trước đi.
Khi tiễn tụi mình cô ấy dặn thêm mình ko nên tin ngươi nhiều quá, mấy chuyện ma quỷ thì kệ đi có quý nhân giúp nên cứ yên tâm.
Ở phòng trọ ngoài giang còi ra cũng ko có ai bị trêu vào ban đêm nữa. Có hay chăng cũng là trò đùa tai quái của ai đó khi treo rắn, chuột, ếch ở ngay ổ khoá. Kể các bạn nghe có lần Giang về muộn, tụi mình còn mải hò hét vụ đánh bài sai(tức là chơi tiến lên, ai thua sẽ bị người chiến thắng sai làm 1 yêu cầu; lần đó bạn Thanh phòng đầu thua đc chị Dinh yêu cầu nửa đêm chạy ra giữa đường đọc: Đơn xin lấy vợ😂) Cả bọn đang chơi nghe tiếng Giang hét lên vội vã chạy ra. Vâng! Ngay ở ổ khoá có treo con thằn lằn😂. Cũng chẳng hiểu nổi ai đã làm ra mấy trò đó nữa. Bạn cứ thử hình dung xem, khi trời thì tối, đang mò tay vào tìm cách mở khoá lại sờ trúng cái gì mềm mềm, động đậy, các bạn sẽ thấy như nào? Chả phải riêng Giang đâu, chắc ai cũng giật mình mà hét lên thôi!
Trang ở Phủ Lý mình tìm được rồi! Giờ mình muốn tìm thêm bạn Trà, Giang còi, Giang béo và chị Thu. Mình xin trích qua vài dòng về những người này. Trà hồi đó sành điệu lăm, bạn là trưởng fan hâm mộ Quang Vinh tại Hải Phòng. Bạn có rất nhiều ảnh của các ca sĩ nổi tiếng. Khi ấy bạn sử dụng yahoo sành hơn tụi mình. Bạn cho mình cả nick yahoo của các ca sỹ nổi tiếng như: quang vinh, đan trường, ưng hoang Phúc, nhóm biển xanh, rồi cả yahoo của Đàm Vĩnh Hưng. Ngày đó mình cũng có add yahoo của họ. Mình ko nhớ đủ nhưng ấn tượng nhất 2 nick: heorung4114(hay 11114 là của cs Đàm Vĩnh Hưng) yahoo của cs Ưng Hoàng Phúc là Hoàng Tử Park. Còn những người khác mình ko nhớ rõ😂
Trà đi đó học Hoạ, học chung lớp với bạn Mạnh( là bạn học cấp 3) của mình. Trà xinh xắn, hơi mũm mõm đáng yêu nữa. Nhà Trà ở Cầu Tre, Ngô Quyền, Hải Phòng
Giang béo học SP TD sinh cùng Giang gầy. Do 2 bạn cùng tên nên tụi mình đặt biệt danh cho dễ phân biệt. Giang béo khi đó sáng đi học tối về, da bạn hơi ngăm đen, người bạn cao và béo tròn. Bạn hay cột tóc đuôi gà, hay đi chung với Trà. Mình trc đây có ghé 1 lần nhà Giang ở khu bờ sông, là khu nhà tập thể chỗ chợ Đổ thì phải.
Nhà Giang gầy thì theo như mình còn nhớ bạn kể mẹ bạn bán hàng ăn. Nhà ở ngay chân cầu Bính ở Thuỷ Nguyên, Hải Phòng. Cuối tuần Giang gầy về nhà, mẹ bạn hay làm ruốc gà cho bạn cầm đi học.Tụi mình nhớ món ruốc gà mẹ bạn làm lắm😁
Khu nhà trọ này rất nhiều kỉ niệm gắn bó với mình. Khi đó mình với Trang hay đi chat yahoo với nhau. Trang lên mạng tâm sự với anh Linh. Mình thì len room chat tùm lum với người lạ! Khi nói chuyện, tâm sự với người lạ mình thấy thoải mái hơn nhiều, tha hồ nói ko cần giữ ý, ko cần cân nhắc câu nói. Trong room sing mình quen 1 anh người Singapore tên Jame, anh sinh năm 1978, là cảnh sát. Anh dạy mình tiếng anh, mình dạy anh tiếng Việt. Anh cũng sang Vn thăm mình 2 lần liền khi mình đang đi học đầu năm 2005. Anh cũng đề nghị giúp đỡ mình đi Sing nhưng mình từ chối. Khi ấy mình quý anh như người anh, người bạn tri âm chứ ko có ý khác. Sau đó mình và anh thi thoảng gọi điện thoại ( là anh gọi cho mình qua sdt trên quán nhà anh Hùng chứ mình ko có đt)nói chuyện chứ ko gặp lại. Anh hay viết thư tay cho mình. Trên thư anh viết nửa tiếng anh nửa tiếng Việt cho mình dễ đọc😂.
Mình và Trang hay chat ở quán anh Hùng chị Hải( đây là 2 anh chị mà mình và Trang chuyển về ở cùng khi dãy nhà trọ bị giải toả). Một lần ngồi trông quán giúp anh chị ấy mình vô tình gặp lại anh Khánh, người bạn học toán tin cùng mấy anh khu mình trước đó. Anh hỏi chuyện mình trước chứ mình thì ko nhớ nổi anh là ai. Mình nghe anh kể về khu ở đó(đây là câu chuyện mình nghe kể lại chứ ko trực tiếp chứng kiến nhé nên vui lòng ko ném đá😂) Anh nói ở phòng trọ mình ở, chính xác là cái giường mình nằm trc đó có cô sinh viên cao đẳng sư phạm ko may qua đời. Sau đó thì rất nhiều người ở đó đều bị trêu nửa đêm ko ai ở đó lâu đc, duy có tụi mình ở đó đc cả năm mà ko vấn đề gì. Anh nói trước đó có chị học khoa ngữ văn cũng ở đó và bị điên. Gia đình chị ấy phải đón về nhà chữa bệnh cả năm. Khi chị ấy quay lại trường lại tái phát và phải nhập viện thương điên. Mình cũng nghe mấy bà bán hàng ở cạnh hồ Hạnh Phúc nhắc đến chuyện ma quỷ khu đó. Lúc đó mình nửa tin nửa ngờ vì đó là những câu chuyện truyền miệng. Sự việc thật sự thì mình ko biết chính xác. Tất cả đều dùng từ "nghe nói" khi kể về khu này. Các bạn cũng biết khi truyền miệng thì sức lan toả và khả năng thêm từ thêm ý là nhanh lắm nên sự thật chỉ có người trong cuộc mới biết. Năm 2010 mình có quay lại trường ăn quán cơm ngay đối diện ngay bên kia đường, mình cũng vui miệng kể lại trước đó có học và ở khu nhà đó. Mình cũng nghe chủ quán nói là đc nghe nhiều người kể khu ấy sinh viên ở hay bị doạ về đêm.
🌹Các bạn chú ý: đây là câu chuyện của bản thân mình. Mình ko phải người viết truyện nên ko thể có các diễn biến có hậu cho các tình tiết như trong truyện đc. Mình chỉ kể về các sự việc mình trải qua.🌹
Năm 2005 mình và Trang dọn về ở cùng nhà anh chị Hùng Hai trong ngõ Hoa Sữa. Ở đó mình ko hề mơ mộng hay gặp phiền toái gì. Có điều có 1 chuyện mình kể sau đây xảy ra khi mình chăm 1 người bạn cùng lớp tên Nhung tại bệnh viện Kiến An
Nhung là lớp phó học tập lớp mình. Bạn ấy trắng, xinh xắn, rất vui vẻ, hoà đồng. Khi ấy Nhung trọ ở ngõ phòng cháy chữa cháy. Mình thi thoảng lại ra đó ở nhờ vài ngày vì nhường phòng cho Trang vì Trang có bạn đến chơi(khúc này mình và Trang ở chung). Đợt đó là trước khi thi môn kinh tế chính trị Nhung bị bệnh phải nhập viện Kiến An. Tối đó ko có người ở cùng nên mình vào viện trông bạn 1 đêm. Bệnh viện khi đó hoang sơ, ko đẹp trang trang như bây giờ. Lần đầu bước vào mình cảm giác nó âm u, buồn buồn khó tả. Phòng Nhung ở trên lầu. Vì phòng ít bệnh nhân nên mình cũng có riêng 1 giường nằm đối diện giường của Nhung. Bạn nói bác sỹ chưa tìm ra bệnh nhưng vẫn phải tiêm truyền. Họ tiêm đau và lấy lệch ven tay bạn sưng tím cả lên. Chiều mẹ bạn xót quá phải đút tiền cho cô ý tá nhờ người ta chú ý 1 chút(bệnh viện khi đó bác sỹ, y tá lộng hành công khai hơn bây giờ rất nhiều)10h người nhà bệnh nhân cùng phòng về, mọi người bắt đâu đi ngủ. Mình ko ngủ được vì sáng hôm sau thi Kinh Tế Chính Trị. Đợi mọi người ngủ, mình dậy mang đề cương ra hành lang ôn thi(vì ngủ mọi người tắt đèn nên mình ra ngoài tìm nơi có đen sáng tranh thủ ôn bài. Khi đó đã là hơn 11h. Lúc đầu mình ngồi ở ngay hành lang trước cửa phòng học bài, nhưng mà ánh sáng ở đây yếu nhìn một lúc mỏi mắt nên mình đi dọc qua dãy nhà sang khu nối cầu thang, vì bên ấy có 2 đèn cạnh nhau nên sáng hơn một chút. Chỗ đó có 1 dãy ghế chờ của bệnh viện. Mình ngồi đó ko biết đến bao lâu nữa thi mệt mỏi nằm thiếp đi. Chợt mình nghe thấy tiếng nói, mình nheo mắt nhìn xem ai nửa đêm còn ở đây thì thấy cô gái mặc đồ trắng, mình hỏi cô là bác sỹ à? Cô bảo mình sao lại nằm ở đây? Mình nói là ra đây học bài cho sáng nhưng vừa học 1 lúc thì lại lại buồn ngủ nên thiếp đi. Cô ấy nói ở đây tối lắm, ko tốt cho mắt rồi cô bảo mình đi theo, cô dẫn đi tới nơi có đủ sáng để học. Mình cũng đi theo. Có điều là người ta dắt mình đi lòng vòng mãi không dừng lại. Mình hỏi là sắp tới chưa thì cô ấy nói chưa. Cứ đi đi 1 hồi rồi đến 1 khu có cây cối, cũng có đèn nhưng mà tối hơn dãy nhà Nhung ở rất nhiều. Cô đi vào trong, mình đứng lại. Cô bảo chờ xíu, cô báo cho ai đó trong khu đó rồi dẫn đi. Mình đi dần lại khu có đèn đứng ngay đó. Đứng 1 lúc không thấy cô ấy đâu, đang hoang mang tính vào trong hỏi thì nghe có tiếng bước chân. Mình đoán cô ấy quay lại. Nhưng ngược với dự đoán của mình, ko phải cô ấy mà là 2 người khác. Vừa nhìn thấy mình họ bất giác thét lên làm mình cũng hoảng hốt hét lên theo va lùi lại sát tường. Có 1 người nhìn mình và bảo: tự nhiên sao có người ở đây? Mình nghĩ: ko có người chắc có ma. Rồi mình hỏi họ có cô bác sỹ nào trong đó không? Người ta nhìn mình bảo: bác sỹ nào? Biết đây là đâu không mà tới đây? Mà bệnh nhân hay người nhà nửa đêm chạy xuống đây làm gì vậy? Mình bảo người nhà bệnh nhân mà có cô bác sỹ nói dắt đi nói tới chỗ sáng để ôn tập mai thi. Họ nhìn nhau rồi lại nhìn mình và bảo: đi nữa là tới khu người chết đấy? Đêm hôm chả có bác sỹ nào chạy tới đây đâu. Người nhà bệnh nhân khu nào? Đi về phòng đi. Mình lúc đó mới hoảng hốt vì đâu có biết khu nào. Mình bảo cháu ko biết chỉ là bạn cháu nằm ở dãy nhà đầu từ cổng vào. Người ta chỉ mình quay lại. Mình quay đi còn nghe người trẻ tuổi nói 1 câu: giật mình, tưởng ma đứng ở đây cơ.
Hic
Vừa đi mình vừa run, lúc đi còn cứ hình dung ra có người đang đi theo mình nữa chứ😂
Về đến dãy nhà Nhung nằm mình vẫn còn run nữa. Nghĩ tự nhiên bị điên, theo người ta đi làm gì vừa mệt vừa ko ôn đc bài lại được coi là ma nữa. Mình cố mở tập đề cương ra đứng ngay hành lang trước cửa phòng căng mắt ra đoc. Mà tại tối quá nên mắt mỏi, mình quyết định đi ngủ. Nhìn đồng hồ khi đó mới có hơn 3h sáng( tui tính là thức ôn tới sáng rồi chờ mẹ Nhung lên viện là tui về đi thi luôn. Cơ mà ko được) mình chui vào phòng ghép màn lại vừa nằm xuống là đã ngủ luôn.Chưa ngủ đc bao lâu mình lại nghe thấy tiếng gọi. Mình bực bội mở mắt ra định hỏi ai mà đang đêm gọi cái gì? Mình nhìn thấy anh chàng cao cao đẹp đẹp đứng ngay cửa phòng mình. Nhìn sang thì thấy mọi người đang ngủ. Mình bảo: sao anh lại ở đây? Lâu lắm ko thấy anh rồi. Tưởng anh đi đâu mất. Anh nói đại ý là đi làm gì đó mình chả hiểu nhưng mà tại mình ko mang bùa theo nên anh tới gần mình được. Lúc đó anh nói mình mới giật mình nhớ là tối mình vào viện vội nên không cầm theo. (Sau lần này mình nhét hẳn nó vào trong cái sợ dây chuyền để khỏi quên). Anh nói kiểu có người trêu mình dẫn mình đi lung tung trong viện, cô gái đó ko phải người đâu😅. Mình cũng hỏi sao anh ko giúp mình thì anh bảo cho chừa cái tội hay tin người đi. Rồi bảo mình đừng có tin tưởng người khác như thế sẽ thiệt thòi lắm. Mình cũng bảo vậy thì mình ko tin anh ta nữa cho công bằng. Anh ta chỉ cười bảo mình ngủ đi, mai còn đi thi nữa. Mình thì vẫn đinh ninh là đang ngủ bị anh ta phá giấc nên mới tỉnh dậy chứ mình mệt cũng đâu muốn dậy làm gì? Rồi cửa chợt mở ra mình giật mình mở mắt hoá ra đang nằm mơ. Cô ý tá vao phong lấy máu sớm để xét nghiệm cho bệnh nhân. Mình nhìn đồng hồ đã là 5h sáng. Hic hic
Mình lật đật dậy tìm tập đề cương tính đọc mà mệt quá lại nằm ngủ lại. 6h mẹ Nhung lên chăm bạn mình đi bộ về trường. Hôm đó mình làm bài khá tốt, chắc do ôn trúng đề😂.
Sau đó chuyện ma quỷ dị thường vẫn xảy ra nhưng mà nó ảnh hưởng đến đời sống của mọi người trong câu chuyện nên mình ko tiện kể( hứa với các bạn sẽ cho ra 1 stt mới nhưng mình xin phép đổi tên nhân vật và ko cho địa chỉ cụ thể)
Sau khi khu nhà mình trọ đc giải toả tụi mình ko ở cùng nhau nữa. Trang về kí túc xá ở, mình chuyển ra khu gần ngã 5 kiến an. Trà chuyển ra khu trọ ngay ngã 5. Giang gầy ra ngõ đoàn kết. Tụi mình hồi đó chưa có đt di động nên thi thoảng mới gặp nhau thôi. Rồi mình đi kiến tập theo lớp tại trường kim đồng 4 -Lê Chân. Khúc này tạm dừng ở đây nhé! Khi ra trường đi làm mình cho sang stt khác ạ!
Kể các bạn nghe chuyện của bà nội mình. Mình ít về quê lắm, khi về vẫn ngủ với bà mình. Bà hay nắn tay chân mình và trò chuyện. Lần đó vào tháng 5 âm lịch năm 2005 chú mình sang đón mình về vì nhà mình có tang(em trai của bà nội mình mất). Về tới nhà đã là 7h tối, mình thấy bà thẫn thờ. Mình hỏi bà ko trả lời mà chỉ khóc thôi. Mình nghĩ bà thương em nên buồn! Tối đó mình xuống đám ma về khá muộn. Ngõ vào nhà mình khi ấy ko xây bờ tường đẹp như giờ mà 2 bên là ao, bụi tre và dứa ma(người ta trồng dứa ma làm hàng rào luôn) mình đi bộ về mà cứ lạnh hết người. Bà bảo mình đi ngủ mai dậy sớm còn xuống đám. Mình nằm một lúc thấy bà trở mình quay mặt ra ngoài! Mình hỏi bà không ngủ được ạ? Bà bảo mình nhà có người đến thăm rồi dặn mình cứ nhắm mắt vào mà ngủ đi. Mình lại nghĩ nhà chắc đêm có người ở xa về ở tạm mai xuống đám cơ. Ai dè sáng dậy bà kéo quần cho xem chân bà. Mình nhìn mà sợ hết hồn luôn: từ đùi xuống đầu gối bà tím ngắt. Mình hỏi bà làm sao thế? Bà bảo hôm qua có khách thăm, xin ngủ nhờ, ngta gối đầu lên đùi bà nên mới thế? Mình thắc mắc : sao mình ngủ cạnh mà ko biết? Bà bảo ko thấy, ko biết thì càng tốt. Nghĩa là đêm qua có con ma nào đó đã nằm gối đầu lên đùi bà mình và nằm trên giường mình cả đêm😭
Đây ko phải là lần đầu mình thấy bà bị như thế. Trước đó có lần bà thi thầm với mình là bà bị nó trêu, nó ném đá bà, bà nhặt lại gói khăn tay gối xuống đầu giường. Đêm đó nó vào hẳn giường luồn tay đòi lấy đá ra. Bà quyết ko trả. Nó ngồi ngay giữa nhà, tóc dài xoà ra nhìn không khác cái nơm úp gà(đây là nguyên văn bà nói ko phải văn của mình nhé). Sau đó bà phải mang đá đó ném ra ngoài cầu ao để nó không vào đòi nữa. Bà còn kể chuyện ngày xưa bà nấu rượu lậu, sáng sớm phải đi giao ngay ko bị phát hiện. Chẳng hiểu sao vừa ngủ đã nghe tiếng gọi của bạn bà rủ đi sang sông. Bà lật đật dậy đội cái thúng lên đi. Khi đó toàn đường đất với ruộng thôi. Cả 2 ba vẫn nói chuyện với nhau. Ra đến bờ sông thì bà ấy bảo đi vệ sinh chờ mãi ko thấy đâu. Bà mình mới gọi đò. Ông chở đò bảo mới 2h đi đâu mà sớm thế? Lúc đó bà mới biết bị lừa. Hay chuyện bà kể bà xuống nhà em(người ông mới mất) lúc về qua bụi tre thấy cây tre nằm vắt ngang đường. Bà ko bước qua mà quay lại bi bõm lội ruộng đi đường vòng về nhà. Sáng ra cây tre vẫn thẳng tắp chẳng có vấn đề gì cả.(đó là những câu chuyện mình nghe bà kể lại trước đó)
Tuần sau đó nữa mình cũng về nhà. Tối đó bà cũng nói có khách đến thăm. Bà bảo mình có chuyện gì cũng nhất quyết không được phép dậy, cứ nhắm mắt nằm im. Mình vua tò mò lại vừa sợ cũng chả ngủ được tí nào! Đêm đó mình thấy bà lấy cái bao gai, bà xỏ 2 cái chân vào cái bao ấy. Mình hỏi trời nóng thế bà ko sợ nóng hả? Bà bảo lạnh chứ nóng cái gì? Sáng hôm sau khi bà bỏ cái bao gai ra mình thấy chân bà cũng tím lại như lần trước. Mình hỏi bà: nó lại vào ngủ nhờ hả bà? Bà bảo: nó ngủ mà tay nó cứ nhéo bà, tím từng nốt đây này.
💐💐💐Bẵng đi 1 thời gian sau đến tháng 8, khi đó là trung thu. Mình về nhà vì mình thích trung thu đc ở nhà ăn bánh nướng bánh dẻo
Tối đó xóm mình vui lắm. Trẻ con lao nhao đi xem múa lân. Mình ko theo tụi nhỏ mà ở nhà với bà. Mình hỏi bà chuyện cây nhãn của nhà. Nhà mình có cây nhãn lồng to lắm(cái cây lúc bé mình trèo lên mà bị ngã ngồi trên bờ tường ấy ạ). Hàng năm cứ đến mùa nhãn bố mình lại bán, để lại 1 ít đi cho và nhà ăn. Khi đó cây nhãn già cỗi nên chặt bỏ. Có điều cách đó vài năm có cây nhãn con mọc lên giữa bức tường cạnh sân. Nó lách qua mấy chậu cảnh của bố mình mà vươn lên. Bà mình đi làm đồng về tiện cái liềm là lại cắt cụt đi. Chẳng hiểu sao, nó có sức sống mãnh liệt đến thế? Nó cứ ngoi lên 1 lần là bà lại cắt 1 lần. Tới hôm đó bà bảo: tao cắt 7 lần mày sống được tao để cho mày sống. Ấy thế mà nó sống và vươn lên thật mọi người ạ! Có điều cây mọc rất thẳng, cành lá xum xuê mà chỉ tiếc ko ra hoa kết trái. Cũng tại cây mọc thẳng đẹp nên bố mình ko chặt đi mà giữ lại làm bóng mát và tiện thể làm cây buộc dây phơi quần áo luôn. Mình bảo sao bà cứ cắt cái cây đi thế? Bà bảo nó mọc ở đó chỉ tổ lấy chỗ cho ma quỷ nó có chỗ trú chân. Nhưng tại nó gan quá, bà cắt tận gốc 7 lần mà ko chết nên bà mới để nó sống.
Rồi bà bảo: cây cỏ cũng có tính. Nó giận bà cắt cụt tận gốc nên nó chả thèm ra hoa. Chắc khi nào bà chết cây nhãn này mới có quả được. Rồi tiện nói chuyện chết chóc bà bảo luôn. Lúc bà chết thì bà ko biết gì nữa nhưng dặn mình nhớ xem có đúng như lời bà nói hay không? Bà bảo trước hôm bà mất trời nắng đổ lửa, đến hôm đưa bà ra đồng thì giông bão, sau đó mưa thối đất thối cát ra. Mình lúc đó chỉ cười thôi. Tại bà mình hay nhắc đi nhắc lại câu nói đó với mình. Bà sờ bụng mình bà bảo: bà sống bằng này tuổi chỉ tiếc là chưa được đi thăm ngôi trường cháu học. Bà chỉ mong 1 ngày được cháu dẫn đi thăm hết ngôi trường sư phạm là bà mãn nguyện rôi. Mình bảo bà để lúc nào tiện mình sẽ dẫn bà đi. Bà cười hiền lắm rồi bảo mình nhớ lời bà dặn ko yêu sớm, phải trả lễ 3 lần hãy cho cưới, cưới sau 27 tuổi mới thoát nạn được ko là phận gái lận đận lắm! Mình cứ vâng cho bà yên lòng. Đoạn mình hỏi bà chuyện lúc nhỏ, sao khi mình bị ngã xuống ao bà lại biết? Bà kể khi đó bà đang ở nhà bác ở Hạ Long trông nhà và cơm nước cho 2 anh con bác. Tối đó mà nằm mơ thấy có người mách mình ngã lộn cổ xuống ao, người ta kêu bà phải về ngay. Vậy nên sáng ra bà vội vàng giao nhà cho bác Sơn rồi bắt xe về. Xe dừng ở bên Hoàng Thạch bà đi bộ về luôn. Lúc ấy nghĩ thương bà lắm tại từ Hoàng Thạch về nhà mình cũng phải 8km ấy. Mình hỏi: thế bà cũng mơ mẹ cháu bắt được con quốc à? Bà bảo: ừ!
Chủ nhật mình sang trường chuẩn bị cho kì thi hết học phần. Mình tính là 2 tuần sau mới về nhưng tuần đó mình thấp thỏm ko yên, người rất khó chịu nên sáng thứ 7 mình dậy sơm lấy xe đap tự đạp về quê. Mình đi từ 7h mà đến 9:30' mới về đến đầu làng. Vừa tới cổng chợ thì thấy em út nhà mình hớt hải chạy ra báo: chị về đi, bà bị bệnh viện trả về, ko sống được nữa đâu. Mình nghe tin mà giật mình luôn vì tuần trước chủ nhật bà còn khoẻ lắm, nói chuyện với mình rất vui vẻ cơ mà! Bà còn tự tay lấy nước bể giặt cho mình cái áo trắng. Sao bà lại bị bệnh viện trả về? Mà sao bà đi viện mình lại không biết gì cả? Tại sao ko ai báo mình biết? Rất nhiều các câu hỏi cùng hiện lên. Mình cuống đạp xe thế nào mà tuột ca xích, mình cứ thế dong xe chạy về nhà. Vào tới nơi, cảnh mà mình thấy là bà gầy top đi, bà vẫn mặc bộ áo bà ba, áo xám quần lanh đen thường ngày. Chỉ có điều bà nằm im, mắt nhắm nghiền, bụng bà xẹp xuống nhìn thấy cả khung xương sườn. Mình ko nói đc gì chỉ rơi nước mắt. Các bác thấy mình về vội bảo: vào với bà đi. Mình nằm cạnh bà mà tim đau lắm.
- Home
- THỦ THUẬT
- _Thủ thuật blogspot
- _Thủ Thuật Facebook
- _Thủ Thuật Windows
- DOWNLOAD
- _Template Blogspot
- _Phần Mềm
- _Photoshop
- _PSD Ảnh Bìa
- _PSD Tổng Hợp
- _Ảnh Avatar
- _Ảnh Gái Xinh
- TIỆN ÍCH
- _UPLOAD Ảnh Nhanh
- _Bảng Mã Màu
- _Mã Hóa Code HTML
- _Photoshop Online
- _Nén CSS
- VỀ CHÚNG TÔI
- _Giới Thiệu
- _Nội Quy
- _Theo Dõi
- _Liên kết
- _Tuyển CTV
- _Liên Hệ


Không có nhận xét nào