Tự nhiên từ qua đến giờ buồn quá! Ai muốn nghe chuyện tâm linh không? Mình kể cho nghe! Chuyện này xảy ra từ mười mấy năm trước nhưng đến giờ vẫn ám ảnh với mình! Mình sợ ngủ không ngon giấc lại có những giấc mơ kì lạ! Mà giấc mơ cứ lặp lại khiến cho mình thấy mệt mỏi, khủng hoảng. Đêm qua mình đã mơ thấy 1 giấc mơ cũ. Lạy trời đừng lặp lại giấc mơ như thế 😩
Mình không kể theo thứ tự thời gian được tại nó là những mảng trí nhớ vụn vặt trong quá khứ của mình!
Chuyện xảy ra trước đêm mình thi đại học. Năm 2004, mình ở trọ trong nhà 1 cô chú ở Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, đối diện trường DHSP HN. Nhà cô chú 4 tầng. Có rât nhiều phòng cho tụi học sinh như chúng mình thuê tạm để ôn thi và ở trong quá trình dự thi.
Năm đó cô ruột của mình dẫn mình đi thi. Phòng nhỏ và mọi người đi lại khá ồn nên mình ko ôn bài trong phòng mà bê tập sách lên đỉnh sân thượng ngồi học cho yên tĩnh.
Bình thường mình không phải đứa có thói quen ngủ trưa. Vậy nhưng chẳng hiểu sao khi mình ngồi trên sân thượng lại ngủ gục xuống. Mình mơ thấy 1 giấc mơ rất kì lạ: có 1 người đàn ông mặc đồ rất lịch sự, màu xanh bộ đội. Người ta cười với mình, mình nhìn thấy rõ nụ cười của anh ấy nhưng không cách nào nhìn ra khuôn mặt của người ấy ra sao! Người ta nói sẽ dẫn mình đi thăm HN. Mình cứ vô thức bước đi, đầu tiên là dẫn mình đi tới trường đại học nơi mình thi, tới phòng thi có sbd của mình, mình nhìn thấy tên của mình trong phòng thi luôn, rồi anh dẫn mình sang trường ĐHNN ngay bên cạnh. Đi 1 hồi mình mỏi chân muốn nói cho mình dừng lại nhưng mình ko mở miệng ra được!
Rồi anh nói: anh dẫn em tới sân vận động Mỹ Đình! Mình lại đi, cứ đi theo anh ấy! Rồi anh nói dẫn mình đi ăn kem, đi chụp hình. Mình nhớ như in cái tiệm chụp hình ngay gần sân vận động ấy!
Và liên tiếp 3 ngày sau mình đều ngủ gục khi ôn bài và mơ giấc mơ giống hệt nhau như thế! Khi tỉnh dậy thực sự người rất mệt mỏi! Tay chân ko buồn nhắc lên nữa.
Chuyện chả có gì đáng nói khi trước hôm đến trường làm thủ tục thi mình và cô lại đc cô chú chủ nhà nói dẫn mình đi chơi, tham quan thủ đô! Đầu tiên là dẫn mình tới thăm trường đại học sư phạm, sau đó là trường ngoại ngữ và là sân Mỹ Đình. Quan trọng hơn hết là mình có chụp hình kỉ niệm tại sân Mỹ Đình, ngay tại cái tiệm chụp hình mà mình đã thấy trong giấc mơ.
Nghĩa là giấc mơ của mình đã thành hiện thực, ngay cả tấm hình mình đứng ngây ngốc nhìn ra sân vận động, nó giống hẹt trong giấc mơ. Khi nhận hình mình nói mình không có chụp tấm hình đó. Mình chỉ chụp hình chung với cô mình thôi. Bác thợ ảnh nói rằng thấy mình đứng nên chụp trộm, ko ngờ ảnh đẹp quá nên đã cố ý rửa ra, nếu mình ko lấy bác mang về tiệm treo mẫu. Đêm đó mình ko ngủ được bởi tiếng gọi của người đàn ông đã dẫn mình đi tham quan thủ đô trong những giấc mơ. Anh ấy nói: ảnh đẹp lắm! Anh đứng ngay cạnh em! Em có thấy anh không???
Mình thức tới gần sáng vừa chợp mắt thì có tiếng gõ cửa phòng, mình nhìn đồng hồ, lúc đó mới 4:30 sáng. Mình ko dám dậy. Cô mình mới ra mở cửa thì thấy cô chủ nhà bưng lên 1 khay có xôi đỗ, chè đỗ đỏ! Cô nói con trai cô nay cũng thi, cô dậy nấu sớm cho con tiện nấu luôn cho mình ăn cho may mắn, đỗ đạt!
Còn nữa! Kể cho mọi người nghe vào buổi tối nhé
Up tiếp:
Ngày đầu mình thi khá suôn se! Mình còn phấn khởi kể cho mọi người nghe về đề thi 2 môn văn toán. Chỉ còn 1 môn thi nữa. Nhưng môn năng khiếu mình ko cần ôn nên thoái mái nghỉ ngơi. Tối đó mình thức hơi muộn( nói thật là sợ ngủ thì lại mơ thấy anh mặc đồ màu xanh bộ đội kia). Cô giục mình ngủ sớm đi để mai còn đi thi. Mình nằm nghĩ miên man rồi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ!
Trong giấc mơ mình thấy mình đang đứng ở cạnh 1 dòng sông. Có 1 cô gái đang tập bơi. Mình tò mò lại gần thì chẳng hiểu sao cô gái ấy lại biến thành đứa em con nhà dì mình. Nó vẫy vẫy tay chỉ lên cây ổi! Mình nhìn lên thì thấy có chiếc áo khoác đồng phục đang treo trên cây. Bên dưới gốc cây có đôi giầy thể thao. Thế nhưng chỉ vài giây ngắn ngủi sau mình thấy em gái đó lại vẫy vùng dưới nước và từ từ chìm xuống. Mình muốn lao ra nhưng bị mắc cây ổi ko chạy ra được. Cứ thế cô bé chìm dần còn mình đứng ngây ra nhìn mà ko kêu, hay chạy tới được. Mình giật mình tỉnh giấc, mồ hôi toát ra! Mãi lúc sau mình mới ngủ lại được. Có điều kinh hoàng là giọng nói kia lại vang lên: Sợ không? Gặp ác mộng hả? Ko lo! Anh sẽ giúp em!
Giờ em ngủ thoải mái đi! Ngày mai thi cho tốt! Mà em thi cũng chẳng đỗ được! Nếu theo anh, anh sẽ giúp em ôn bài!
Mình ú ớ lắc đầu! Lúc đó chỉ có thể lắc đầu từ chối mà thôi, bởi sợ lắm! Mình cũng đâu nói được!
Anh ta mỉm cười: cũng được, anh không muốn em ở lại đây! Giờ thì ngủ ngon đi nhé! Hẹn gặp em ở cầu Thanh Trì
Mình nào có biết cầu Thanh Trì nó nằm ở khúc nào đâu cơ chứ! Chỉ lắc đầu theo phản xạ từ chối thôi!
Mình ngủ đến sáng đi thi! Đề thi toàn cái gì không đâu, mình chả biết, thậm chí chả nghe nhắc tới bao giờ. Những thuật ngữ: thẩm âm, tiết tấu...mình nghe xong mà toát mồ hôi! Bụng bảo dạ: thôi xong! Mình cứ nghĩ thi năng khiếu lên hát 1 bài, kể 1 câu chuyện là đc. Đâu biết họ ra đề kì quái thế! Nhưng cung cố gắng hỏi những bạn thi khác để vào thi! Hôm đó mình hát bài: Địu con đi nhà trẻ, mặc luôn bộ váy áo dân tộc dì mình mượn cho. Ai cũng nhìn mình luôn! Thầy giáo giám khảo chấm thi còn tủm tỉm cười: em ko phải dân tộc em mặc làm gì vậy? Cái này chỉ khi biểu diễn mới dùng thôi😂
Thi xong mình trở về gói gém đồ đạc chiều về quê luôn! Bác chủ nhà mình ở còn xin sđt bảo bác xem điểm cho, có gì bác gọi điện báo. Con bác cũng thi sư phạm cùng mình. Nói thật mình ở trên đó 1 tuần mà đã bao giờ nhìn thấy mặt con bác ấy đâu. Minh nghi: Chắc anh ta chăm chỉ trốn trong nhà ôn bài rồi😂
💐Mình về nhà lại khăn gói đồ đi thi tiếp ĐH HP, cao đẳng y, và trung cấp kế toán! Chuyện hay lại xảy ra ở chính trường cao đẳng y. Khi đó bạn của cô dẫn mình tới thi ở trường CĐ y dưới Lê Chân. Chú dẫn mình tới 1 nhà trọ! Nhà này nằm ngay đôi diện trường. Tại mình ko đk trc ở KTX nên phải thuê trọ bên ngoài. Căn nhà đó 2 tầng. Cô chủ nhà dẫn mình đi lên trên tầng, nơi mình sẽ ở. Mình đi qua 1 căn phòng đóng kín cửa. Mình không hiểu sao khi tới đó người cứ lạnh toát, nổi gai gốc lên! Vào phòng của mình là phòng phía trong nhưng phía trước nhìn ra ngoài đường được
Trên phòng đó kê chiếc giường trong góc là bàn thờ! Mình sợ nên bảo cho mình ở dưới gác được không?
Cô chủ ngạc nhiên nói: gác đang xếp khá nhiều đồ, sợ mình không yên tâm ôn bài được. Mình nói mình không cần ôn, chỉ cần có chỗ ở là được. Cô đồng ý! Mình đi xuống phòng ở gác lửng. Mới đầu bước vào nhìn phòng như kiểu cái kho ấy. Đồ đạc xếp chồng đống lên. Cô kê cho mình chiếc đệm và cầm cho mình chiếc quạt. Cô đưa cho mình thêm chiếc đèn bàn, nói mình dùng thêm cho sáng vì điện phòng gác hơi tối!
Đêm đó mình nằm trằn trọc không ngủ được. Cứ nhắm mắt là lại có cảm giác có ai đó đang đứng nhìn mình! Hình ảnh căn phòng đóng cửa kia cứ hiện lên trong đầu làm mình bắt đầu sợ! Mình để điện cả đêm. Gần sáng mình mới chợp mắt thì lại có tiếng nói vọng lại rất khẽ, người ta kêu mình trả lại cái đèn bàn đó đi. Cái đó không được dùng. Mình hơi nheo nheo mắt mở ra xem là ai đang đòi mình cái đèn nhưng lại ko thấy gì cả. Không gian vẫn lặng im, nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ đang chạy. Mình lại bắt đầu ngủ lại, khi mơ mình lại thấy đang đứng giữa sân trường, xa xa là người đàn ông mặc bộ đồ xanh bộ đội! Anh nói mà ko nhìn mình: em trả cây đèn bàn đo đi! Cái đó của con trai chủ nhà! Mà cậu ấy ko còn nữa đâu! Đồ của người đã mất không được dùng! Nếu không đêm ngta đến đòi em đấy!
Thật hay đùa vậy? Mình đâu có tự ý lấy đâu. Là cô chủ cho mình mượn cơ mà! Mình thắc mắc nhưng cũng ko nói đc gì cả chỉ lặng im đứng nhìn! Sáng dậy mình đi đăng kí báo danh để hôm sau thi. Trưa về mình tính trả lại cây đèn bàn nhưng lại ko thấy cô chủ ở nhà. Trên phòng tầng trên có tiếng trẻ con láo nháo, mình chạy lên theo thì thấy căn phòng kia mở cửa. Mình ngó vào thì đập ngay vào mắt mình là 1 cái bàn thờ, có tấm di ảnh được chùm kín bằng khăn đỏ. Mình giật mình, bởi trên căn phòng hôm qua cô chủ dẫn mình lên cũng có 1 ban thờ! Vậy tại sao trong nhà có 2 cái ban thờ ở 2 phòng? Mình thấy người bắt đầu lạnh. Mình ra cổng đi tìm quán ăn cơm. Quán đó cách nhà trọ 1 khúc đường chừng 60m. Mình hỏi ngta có biết về nhà mình đang ở không, bà bán hàng nói mới đến nên không biết. Với cả ở đây nhà nào biết nhà ấy. Ko ai quan tâm chuyện hàng xóm đâu!
💐Chiều về phòng mà mình ko chuyên tâm ôn bài được. Cứ mở sách ra đọc nhưng trong đầu toàn hiện lên hình ảnh cái ban thờ có di ảnh trùm khăn đỏ. Ko hiểu sao ngta lại chùm kín cái di ảnh nhỉ? Bình thường mình thấy mọi người có ai lại đi trùm di ảnh lại đâu. Tới tối cô chủ nhà về! Mình bảo mình ko ôn bài tối nên ko cần dùng cây đèn đó, mình trả lại cô. Cô cầm cây đèn mà buồn lắm. Mình định hỏi cô mà lại không dám. Tối đó mình ko dám ngủ, bật điện sáng hết đêm mở sách ra mà không chữ nào chui vào đầu được. Sáng hôm sau mình thi môn toán. Đề không khó nên mình nộp bài sớm hơn. Ra sân trường mình ngồi ở ghế đá. Bác bảo vệ trường ra hỏi han tình hình thi của mình. Mình đáp qua loa là đề không khó cháu làm xong sớm nên ra trước. Bác hỏi mình quê ở đâu? Trọ ở chỗ nào? Mình cung thật thà kể cho bác nghe. Mình kể luôn chuyện mình ở nhà đôi diện bên kia trường và chuyện thấy ban thờ trùm khăn đỏ. Bác ấy không phản ứng gì đặc biệt chỉ chặc lưỡi rồi bảo về nghỉ đi, chiều thi tiếp. Mình nghĩ chắc bác ấy cũng không biết chuyện của nhà mình đang ở. Mình ngồi chờ đến lúc các thí sinh khác ra về mới lững thững ra quán ăn gần ngay cổng nhưng không thấy đói nên chỉ ăn bát phở rồi quay lại phòng thi ngồi chứ không về phòng. Chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại ngủ thiếp đi. Mình mơ thấy đang đứng bên đường thì thấy có 1 thanh niên chạy băng qua đường rồi tai nạn. máu, khắp nơi toàn là máu thôi! Rồi thanh niên đó đưng dậy tiến về phía mình. Mình sợ quá muốn chạy mà không chạy được. Ú ớ la hét thì thấy có ai đó vỗ vào vai mình. Mình giật mình tỉnh dậy. Bác bảo vệ hỏi: sao thế? Sao lại ngủ ở đây? Mà mơ cái gì mà cháu hét to thế? Mình kể cho bác ấy nghe về giấc mơ. Bác bảo mình: sinh dữ tử lành! Yên tâm đi! Không có chuyện gì đâu. Bác bảo mình sợ quá tối đi ngủ để con dao ở đầu giường sẽ không mơ nữa. Chiều đó thi môn hoá, mình làm bài không tốt. Thi xong mình ra quán tạp hoá gần trường mua 1 con dao bấm cất vào túi sách.
💐Chiều đó mình về nhà trọ, cô chú chủ nhà đã về, nhà có khách. Mình chào mọi người rồi mệt mỏi leo cầu thang lên gác. Cô chú nói mình tối xuống ăn cơm cùng cho vui vì có đứa cháu tới chơi. Bạn ấy cũng vừa thi đại học Hàng Hải xong nên ghé chơi, hôm sau về quê. Cháu gái chủ nhà tối đó hỏi han mình thi cử sao rồi, còn môn cuối ráng lên. Bạn ấy động viên mình cố lên mà mình toàn nghĩ chuyện không đâu. Mình muốn hỏi chuyện về cái phòng trên tầng mà lại không dám mở miệng. Bạn ấy bảo đi lên ngủ với bác để mình ôn bài. Mình ngâp ngừng không đáp. Cuối cùng mình quyết định hỏi về chuyện trong nhà có phải có người mất không? Tại sao phòng trên đó có 2 ban thờ? Bạn ấy cũng sửng sốt khi thấy mình hỏi. Nhưng mà vui vẻ đáp như không có gì xảy ra. Bạn ấy nói là anh con bác bạn ấy mất. Là chuyện 2 năm trc
💐Bạn ấy kể rằng anh con nhà bác học giỏi muốn thi làm bác sỹ nhưng bố mẹ làm luật nên muốn anh ấy thi luật. Anh ấy không chịu nên trong lúc tranh luận về chuyện đăng kí nguyện vọng thi anh ấy bất mãn chạy ra ngoài thì gặp tai nạn ngay gần nhà. Bị cái xe máy tông vào rồi anh ấy lao thẳng vào gầm ô tô. Mình lúc đó sốc lắm bởi có vẻ nó giống với tình tiết mình gặp trong giấc mơ ban trưa. Mình hỏi bạn ấy có ảnh của anh ấy trong nhà không? Ban ấy nói không có đâu. Sau khi anh ấy mất cả nhà cứ xảy ra hết chuyện này tới chuyện khác ko vui. Các bác đi xem thì thấy bảo anh ấy giận lắm nên cứ lảng vảng không chịu đi. Cả nhà cũng mời thầy về cúng mà thầy bảo anh ấy giận cha mẹ và yêu cầu bỏ hết ảnh trong nhà đi. Ảnh thờ cũng phải che lại. Và để anh ấy có không gian riềng nên các bác đặt ban thờ trong phòng anh ấy luôn. Chính là cái phòng ngay trên tầng. Rồi bạn ấy nói mình đừng có sợ, trong nhà cúng bái và trấn bùa rồi mà! Mình lúc bấy giờ hồn đang chạy đâu mất nên có thèm để ý bạn ấy nói gì về sau nữa đâu.
💐Bạn ấy nói rằng từ sau khi anh ấy qua đời cả nhà luôn đóng kín cửa, không giao lưu với bên ngoài luôn. Ko hiểu sao lần này lại còn cho cả người thuê phòng ở nữa. Hay là tại trc đây anh ấy muốn học y nên giờ thấy mình thi y nên cho mình vào thuê phòng. Rồi bạn ấy huyên thuyên đủ chuyện. Mình đề nghị bạn ấy ngủ lại với mình đc ko? Bạn ấy vui vẻ đồng ý ngay vì nói ngủ với mình thích hơn lên phòng bác😂. Hai đứa nói tránh sang chuyện thi cử! Lúc đi ngủ mình còn lấy con dao mua hồi tối đặt xuống dưới gối. Cô cháu gái chủ nhà cứ nhìn mình cười lắc lẻ!
Đêm đó có bạn gái ngủ cạnh nên mình khá yên tâm ngủ. Nhưng rồi mình lại mơ thấy giấc mơ lúc chiều. Vẫn là cảnh tai nạn lúc đó nhưng có điều thanh niên ấy không đi về phía mình nữa mà đứng bên đường nhìn mình. Mình sợ quá khóc nac len, chân thi ko chủ động bước về phía anh ta. Luc đó mình nghe tiếng gọi vọng lại: dậy đi! Dậy đi em! Tỉnh dậy! Đừng đi! Tỉnh dậy đi!
Mình giật mình! Tiếng gọi đó nghe như ngay cạnh mà lại rất xa. Mình nhìn quanh thì ko thấy ai. Cả phòng yên lặng đến phát sợ. Mình ngó sang thì thấy cô bạn đang ngủ ngon lành. Mình cầm con dao trên tay ngồi dựa vào góc tường rồi mệt quá cũng chìm vào giấc ngủ đên sáng luôn. Sang hôm sau thi môn cuối, mình làm bài khá nhanh nên ra sớm trước giờ! Mình lại ra ghế đá ngồi thì bác bảo vệ ra nói chuyện với mình. Bác hỏi làm bài tốt không? Bao giờ thì về. Rồi bác nói nhà mình đang ở có cậu con trai bị mất do tai nạn, từ khi con mất luôn đóng kín cửa không giao tiếp với bên ngoài. Ko hiểu sao tự nhiên lại cho người vào thuê. Mình hỏi; sao bác ko nói cho cháu sớm! Bác bảo: bác sợ cháu sợ lại ảnh hưởng tâm lí ko thi đc nên ko nói.
Ối trời ôi! Bac đâu biet 3 ngày mình bị hànhkhổ sở như nào!
Mình về phòng thu dọn sách vở đồ dùng. Chưa khi nào mình lại ngóng cô chú sang đón về đên thế!
💐Chờ mãi tới chiều mình mới thấy chú đi đón về. Mình mừng lắm! Có điêu khi về rồi mình lại hay mơ thấy những giấc mơ kì lạ. Mình mơ thấy mình làm đám cưới( lúc đó chưa có bạn trai cơ, lấy ai ra mà cưới?) nhưng giấc mơ đó nó thật như ban ngày luôn. Mình mơ thấy mình mặc váy cưới, lại còn rất vui vẻ nữa chứ. Nhưng có điều rất lạ là mình tự đi đến nhà chú rể(kiểu theo zai ấy ạ) mình còn nhớ rõ cái cổng nhà chú rể màu xanh, hàng rào bằng hoa tigon rất đẹp! Chú rể ra đón mình từ cổng vào nhưng mình ko sao nhớ đc mặt chú rể luôn. Tất cả mọi khuôn mặt mình gặp trong đám cưới đều nhớ rất rõ chỉ riêng chú rể là mình không nhớ được. Chỉ nhớ anh cao, gầy, nụ cười tươi. Trên người mặc quần áo comple màu xanh gần giống màu xanh lá chuối ấy! Sáng dậy mình kể cho bà nội nghe. Bà bảo: ôi trời! Kiểu này lại theo không trai mất thôi😂
Trong thời gian mình chờ kết quả thi, mình hay nói chuyện với bà nội. Bà bảo mình: số mình vất vả, sau này dễ đứt gánh giữa đường. Bởi vậy hãy tìm người nào xấu xấu, nhà nghèo chút rồi đồng ý cho ngta mang trầu cau tới. Xong xuôi lại trả lễ. Khi nào đủ 3 lần thì hãy lấy chồng! Mẹ mình thì ko đồng ý như vậy. Theo mình hiểu ý mẹ thì như kiểu con gái mà cứ trả lễ như thế ngta đánh giá, sợ sau này ko lấy đc chồng.
💐Hồi đó mình 18 tuổi cũng hay adua theo các bạn đi xem bói toán. Lần đó mình với cả 7-8 bận trong lớp kéo nhau đi xem 1 bà bói ở Hơp Thành. Các bạn đến trước nhưng bà lại chỉ mặt mình bảo xem cho trước. Lúc đó là xem chỉ tay với bốc bài tây. Mình ko nhớ chính xác lắm, chỉ đại khái bà ấy nói mình có quý nhân phù trợ, mình thi đỗ đạt, có nghề nghiệp đành hoàng, mình có người âm theo nhưng mà ko tổn hại gì. Mình sẽ gặp và lấy người cao, gầy, hay mặc đồ màu xanh bộ đội!
Ối cha mẹ ôi! Mình nghe bà ấy nói mà nổi cả da gà! Mình cứ nghĩ đến hình ảnh cái anh cao gầy mặc bộ đồ màu xanh bộ đội trong giấc mơ. Lúc đó thề là mình sợ lắm ấy! Mình về kể cho bà nội nghe, bà bảo: xem bói ra ma, quét nhà ra rác! Rồi bà nói mình cứ nghe lời bà, trả lễ vài lần rồi hãy lấy chồng, lấy chồng thì phai chờ sau 27 tuổi. Mình cung chỉ cười trừ vì lúc đó mình nào đã biết yêu là gì nên chưa tính tới chuyện đó.
💐Chuyện tiếp theo là những chuyện xảy ra trong chính ngôi nhà cũ mà mình đã ở! Nhà mình ở trong ngõ cụt, ngôi nhà 3 gian chính và gian buồng( ai ở quê có thể hình dung ra kiểu nhà này). Lúc đó bố mẹ mình đã xây ngôi nhà mới ra mặt đương nhưng bà nội mình muốn sống ở đây nên nhà mình vẫn ở ngôi nhà cũ, chỉ tối mẹ và 2 em trai mình ra nhà mới ngủ. Gian buồng thì có anh chị mình ở, lúc đó anh chị mới cưới được vài tháng. Bên ngoài có 2 chiếc giường, mình và bà ngủ 1 chiếc, còn 1 chiếc bố mình nằm. Đêm đó anh trai mình đi chơi về rất khuya. Lúc anh mở cửa ra mình cũng biết. Nhưng không hiểu sao lúc anh ấy vào nhà mình lại bất giác nổi da gà! Mình tính dậy thì bà nội ấn mình nằm xuống. Bà ra hiệu mình nằm im. Mình cũng không hiểu lắm nhưng cũng nằm im mà ko dậy nữa. Bà nội nắm tay mình rất chặt. Mình nằm nhưng không ngủ được. Chắc khoảng lúc đó qua 12h tại nhà mình tắt điện, có đèn báo lờ mờ ánh đỏ trong nhà thôi. Bỗng nhiên mình nghe thấy bố nằm giường bên kia ú ớ, sau đó giẫy đạp rất mạnh. Mình ngồi bật dậy. Bà nội lại ấn mình nằm xuống. Mình bảo: bố cháu bị làm sao? Bà nói: ko đc phép dậy. Nếu ko nó hành cháu đấy.
Mình bắt đầu mường tượng ra nó ở đây là cái gì! Từng phút trôi qua, mình nghe tiếng giãy đạp của bố giường bên kia mà nước mắt chảy ra. Bà thì cứ ôm chặt lấy mình. Cuối cùng mình vẫn bật dậy. Mình chạy ra bật điện và gọi: bố ơi! Con đây! Bố làm sao thế? Cảnh khi điện bật lên mình nhìn thấy là mắt bố trợn lên, miệng há ra, 2 chân co cắp, hai tay tự ôm chặt cổ, màn thì bật tung lên bay theo quạt! Mình lấy hết can đảm lách qua hàng ghế tới đầu giường chạm vào tay bố mình. Mình có thể cảm nhận được bố từ từ bỏ tay ra và thở dồn dập! Một lúc sau bố bình thường trở lại mà không nói ra thành lời! Mình hỏi lại: bố có làm sao không? Bố mình nói nhỏ lắm: nó đi rồi!
Mình thấy bà nội mình cũng dậy. Bà lấy con dao to lắm(dao này thái bèo chuối, nhà mình trc nuôi lợn, bố mình vẫn dùng con này thái bèo). Bà đua bố mình bảo gối xuống giường kia rồi ngủ đi. Đoạn bà bảo mình: con này nói không nghe, sau này ráng mà chịu. Mình hỏi bố: nhưng là bố bị làm sao? Bố mơ thấy ác mộng à? Bố lắc đâu bảo không phải, rồi giục mình đi ngủ. Từ giờ tới sáng có xảy ra chuyện gì cũng ko đc phép dậy nữa. Mình đi ngủ nhưng mà nằm rất lâu mới ngủ được. Trong mơ mình lại thấy mình đứng giữa đường, con đường lạ lắm, mình chưa tới bao giờ! Có tiếng vọng lại: đồ ngốc!
Mình quay tìm xung quanh mà ko thấy ai! Có điều giọng nói đó mình ko thể nào quên! Mình gọi: anh ra đây đi! Là anh làm đúng không? Không có tiếng trả lời, mình càng khẳng dịnh điều mình đoán là thật. Mình nói: tại sao anh làm thế? Tại sao anh nói giúp tôi mà lai làm thế với người nhà tôi?
Tiếng đáp xa dần: anh không làm gì cả! Anh muốn giúp em nhưng nhà em có trấn bùa, anh không vào đc.
Mình hỏi mạnh: tại sao nhà tôi trấn bùa anh ko vào đc mà có kẻ khác vào được? Anh ta đáp: là vì bùa đó ko trấn được thần!
Có nghĩa anh ta nói là kẻ vào nhà tôi là thần. Thần cái khỉ khô gì đi doạ người như thế chứ? Mình hỏi: sao anh không ra đây gặp tôi? Anh đáp: anh ko tới gần em được, em có bùa chú! Lúc bấy giờ mình mới giật mình nhớ ra bà nội mới cho mình một cái túi nhỏ hôm mình đi xem bói với các bạn về, bảo mình nhớ cầm theo người, tối đặt dưới gối ngủ. Rồi dần dần ko nghe thấy tiếng nói ấy nữa. Mình ngủ đến sáng. Sáng dậy mình hỏi ngay bố là có chuyện gì? Bố gọi anh trai mình đến bảo: tối qua đi chơi ở đâu? Tại sao về muộn thế? Anh nói chơi ở ngã 3 đường. Lúc bấy giờ bố mình mới chậm rãi kể: tối qua lúc anh mình về thì bố thấy có người đi theo sau vào nhà. Bố định hỏi anh mình: sao lại đem bạn về nhà giờ này nhưng không nói được. Bố thấy cái người mà bố tương là bạn anh mình đứng ngay cạnh giường nhe răng ra cười. Bố bảo hàm răng trắng, mặt đen thui. Rồi nó đi xung quanh, rồi đên khu ảnh của ông nội. Nó nhin tung tam anh, còn đu lên tấm ảnh ong nữa. Nhăn nhở 1 hồi sau nó luồn tay vào người bố mình. Tay nó lạnh toát, bố cố dịch ra thì nó lấy tay bóp chặt cổ bố. Bố càng giẫy nó càng bóp chặt. Bố nói nghe thấy tiếng mình bên kia nó dừng tay lại nhưng mình im lặng nó lại càng siết chặt hơn. Bố không thở được cho đến khi mình bật điện sáng. Nó nới tay dần ra. Lúc mình đi đến lay bố, nó vẫn đứng cạnh mình nhưng chỉ nhìn rồi từ từ đi ra cửa. Nó đi hẳn bố mới nói và giục mình đi ngủ.
Mình hỏi bố: hay tại bố mơ ngủ. Bố bảo: sao mà ngủ đc, lúc đó bố thức cơ mà. Mình bắt đầu thấy sợ, sợ chính cái ngôi nhà này.
Bấy giờ mình hỏi bố: sao nhà mình trấn bùa mà không có tác dụng gì? Lúc trấn bùa mình còn nhỏ lắm. Lúc đó cậu út nhà mình vẫn bé tí tẹo. Mình còn nhớ ông thầy trấn bùa còn xem cho mấy anh chị em. Ông còn bảo sau này bố mẹ mình được nhờ cậu út nữa.
Bố nói không hiểu nữa. Để hôm nào đi xem lại! Bà nội không nói gì! Mình bảo bà: cháu có bùa chú mà, sao bà không cho cháu dậy giúp bố? Bà bảo cai này chỉ là giúp mình lỡ đi khuya không bị tụi ma nó trêu thôi, chứ ko tác dụng lắm.
💐💐Thực ra ở trong ngôi nhà mình ở đó xảy ra nhiều chuyện lắm. Kể lại cho mọi người lí do tại sao nhà mình lại phải mời thầy về yểm bùa. Khi ấy mình bé lắm, chắc chỉ 7 tuổi thôi. Trên mình có anh trai, dưới có 1 em trai, lúc đó mẹ mình chưa sinh cậu út. Mọi người biết cái cảnh nhà có trẻ con mà hay khóc đêm ấy, đồ đạc đổ liểng xiểng vào ban đêm....khi ấy em sau mình khoảng 5 tuổi mà đêm nào nó cũng khóc. Mẹ mình ngủ trong buồng với nó mà nó chỉ vào góc nhà rồi đầu giường kêu có rắn. Nó khóc khủng khiếp lắm. Bố mình mới bế nó ra ngoài ngủ giường của bố, mà ngủ đc 1 lúc nó lại khóc ầm ĩ lên. Nó cứ chỉ lên đầu giường bảo có rắn. Mà thực tình bố bảo chỉ là cái gối thôi. Nó càng khóc to bảo là có rắn bò trên giường. Khi đó mình vẫn ngủ với bà nội. Bà bảo bế nó sang đó ngủ với bà. Vậy mà nó vẫn thấy rắn trên giường. Mình khi đó còn bé cũng chẳng hiểu chuyện chỉ thấy nó cứ khóc rồi chỉ tay lên giường nói rắn. Bà mình dậy, lấy 1 cốc nước đốt 3 nén hương chắp tay khấn, 1 lúc sau nó ngưng không khóc nữa và ngủ đc. Chuyện cứ diễn ra đều đều như thế. Nghe bà nói trong nhà có chú mình mất năm 14 tuổi rất thiêng, chú tuổi rắn nên chắc về trêu em mình, em mình tuổi rồng. Mẹ mình đi xem bói gọi rí ấy. Thì theo như lời chú nhập vào nói rằng: chú ko phá nhà, có người khác làm, chú ko cản đc. Với cả chú muốn lấy vợ. Mà người chú muốn lấy là người dương. Mẹ hỏi sao chú ko lấy người dưới ấy? Chú nói người dưới này đen xấu lắm. Chú nhờ mẹ mình may áo cưới. Mình thấy mẹ mình về cũng mua đồ về tự cắt mấy bộ quần áo, rồi mua hình nhân thế mạng cô gái xinh đẹp gửi cho chú. Bố mình còn mang 1 chậu cây bỏng hoa đỏ trồng ở ngay bàn thờ của chú. Nghe bố bảo chú thích có hoa tươi. Chú lấy vợ muốn có ban thờ riêng. Bố cũng làm cho chú ban thờ mới, rồi trồng hoa tươi ở đó.
Đến khi mẹ mình sinh cu út thì sự việc đó cứ tiếp diễn, nhà vẫn có người trêu trẻ con ban đêm. Bố mẹ mới đi xem và thầy nói khu đất nhà mình ở bị nghịch, phải trấn và yểm chặt chẽ thì mới không bị phá. Bố mình mới mời 1 thầy ở Kì Sơn về trấn bùa. Mình còn nhớ ông thầy đó cầm bùa đi khắp nhà, đốt hương rồi khấn bái sau đó chôn mấy lá liền.sau hôm trấn bùa đó em mình không còn bị trêu vào ban đêm nữa.
💐💐thời gian đó quê mình chưa có điện. sinh hoạt trong nhà chỉ dựa vào mấy cây đèn dầu thôi. đến khi mẹ mình sinh em út nhà mình mới có điện. hồi đó bố mình cũng làm phụ trách về điện. nhà mình có mấy pha điện. mình nghe bố nói là mỗi pha là của các khu. khi đó phải cắt điện luân phiên, bố cứ ngắt dây này lại bật dây khác để luân phiên điện. mình nhỏ nên cũng không hiểu mấy chuyện đó là như nào nữa. có điện sáng thì đỡ sợ hơn là trong nhà tối thui. mẹ mình trước buôn bán trái cây. mẹ hay giao hang cho ngta ở chợ Đổ. nhà mình nhiều trái cây lắm. quanh năm mùa nào trái nấy.
Rồi khi em út nhà mình được 2 tuổi mình thấy trên ti vi người ta làm xiếc ấy: hai tay giang ra bịt mắt đi trên dây. nhà mình có cái bờ ao xây gạch nghiêng cao chừng 50 cm. khi ấy khoảng 5giowf chiều, mẹ mình đang nấu cơm, bố mình cho cậu út ăn. mìnhcungx bắt chước mấy cô diễn viên xiếc đi trên bờ tường, nhẮm mắt lại, 2 tay giang 2 bên. mà mới đi được vài bước thôi mình ngã lộn cổ xuống ao. ao nhà mình dưới đóng cọc nhiều lắm, kê đá hộc kè quanh ao. mà mình ngã như siêu nhân, người ko bị thương lại còn đứng trên cái cọc nữa. mình đập nước tung toé lên. bố mình hỏi anh trai mình đang chơi ở sân: cái gì rơi xuống ao đấy. anh trai với em trai mình chạy ra thấy mình ở dứoi ao liền hoan hô: con gà rơi xuống ao bố ạ!mình thấy bố bảo: lấy cái cây vớt nó lên. anh mình nói: gà to lắm ko vớt đc. bố mình bế cậu út đi ra xem thấy mình đang ở dưới nước thì nhảy xuống kéo mình lên. bố gọi mẹ ra. tiện có cái cây trên tay mẹ quất cho anh mình mấy roi😂 cho chừa! ai bảo gà rơi xuống ao.
Có điều hay là mình ngã chiêu nay thì trưa mai bà nội mình về nhà. Về đầu ngõ bà hỏi ngay: con Hà tối qua ngã có sao không?
Mình cứ thắc mắc bà mình đang ở tận Hạ Long cách nhà mình cả trăm km sao bà lại biết? Hồi đó làm gì có điện thoại như bây giờ đâu. Bà bảo: tối qua bà ngủ có mơ thấy có người báo mày bị ngã lộn cổ xuống ao, bà lo quá nên gọi bác Sơn về trông con rồi bà về ngay. Bà còn bảo: tí mẹ mày còn bắt đc con gà đồng. Để bà bảo mẹ nấu cháo cho ăn. Mình chạy theo hỏi: gà đồng là con gì hả bà? Bà bảo: con quốc ấy😂
Thé mà lạ thay lúc mẹ mình về đúng là bắt được con quốc thật. Chuyện đó mình cứ mãi thắc mắc cho đến tận ngày bà mất. Chuyện này kể ở khúc sau. Giờ quay lại chuyện này đã.
Minh kể chuyện tản mạn cho các bạn nghe 1 chút. khi đó nhà mình có cây nhãn lồng rất sai quả. có hôm buổi trưa mình trèo lên hái trộm. chả hiểu làm sao mà rơi từ trên cây xuống. ấy thế mà không rơi xuống đất. mình rơi ngồi trên đỉnh bờ tường. còn 1 lần bác mình ở Ha Long về thích ăn quả chay, nhà mình có cây chay to và cao lắm, ở quê thì các bạn biết đấy, trèo cau, trèo dừa hay trèo chay là chuyện bình thường. mình đang ngồi vắt vẻo trên cây vừa ăn vừa ngắm trời thì cái cành chả hiểu sao nó gãy đánh rụp. Ai ở quê biết cây chay nó dai cành ra sao không? vậy mà nó gãy, mình rơi xuống mà không bị đau chút nào. dưới gốc cây thì cũng có rơm rạ mẹ mình đổ ra. mình cứ nhìn lên cây lại nhìn xuống đất rồi phủi mông đi vào bảo bà là bị ngã mà ko thấy đau. bà còn mắng mình: cha bố nhà chị. chị mà lộn từ trên cay xuống có mà gãy cổ rồi. 😂ơ thế mà bà lại không tin mình cơ đấy!😂
Tạm dừng tuổi thơ dữ dội của mình ở đây nhé! Có nhiều chuyện lắm mà bản thân mình đến giờ cũng chưa lí giải đc. Có thời gian mình sẽ kể tiếp. Bây giờ quay lại quãng thời gian mình chờ kết quả thi. Lúc đó là cuoi tháng 7, trời nóng lắm! Mình ngồi bện chổi rơm ở cửa, mình kể bà nghe chuyện mình đi thi mơ giấc mơ kì lạ! Bà bảo chắc do mình học nhiều nên mệt mỏi, ko nên nghĩ nhiều. Mình nhớ bà ngâm mấy câu kiều. Bà mình là người khó tính. Có chuyện gì mà ít khi nói thẳng ra mà toàn mượn ca dao tục ngũ với truyện Kiều chửi thôi! Mình quen với cách nói chuyện của bà từ bé rồi. Mình hỏi bà: vậy ma có thật không? Bà bảo nếu tin thì có, không tin thì không có! Rồi bà còn cắt chiếc áo màu xanh bộ đội ra. Mình hỏi bà làm gì? Bà nói bà khâu cho mình 1 chiếc gối để đêm ngủ đỡ mơ mộng. Mình nói: mẹ chau cho cháu rồi. Bà bảo: là bà muốn làm! Bà không nhét bông vào trong mà gấp 2 chiếc khăn bông mỏng nhét vào vừa tầm gối. Mình cứ bện chổi còn bà cứ cắt và khâu chặt lại bốn xung quanh lại. Khi đó mình không để ý cho lắm. Nhưng bà bảo gối thì mình cứ gối đầu thôi!
Đêm mình ngủ ngon giấc và ít mơ lắm! Có điều mình thấy gối nó cứng quá, ngủ hay bị ngáo cổ nên mình hay bỏ cái gối ra 1 bên. Còn vài ngày nữa là đến ngày xem kết quả, mình lại bắt đầu mơ. Mình mơ thấy mình ở 1 nơi rất lạ, mình thấy đông người lắm, toàn học sinh như mình. Mình chen chân vào hỏi làm gì mà đông vậy? Các bạn bảo mình: đi đăng kí nhập học! Mình vui lắm: vậy là mình cũng đỗ rồi! Có điều khi ra cổng đập vào mắt mình là bảng tên trường: Đại Học Hải Phòng!
Cái quái gì đang xảy ra vậy? Mình buồn quá ngồi thụp xuống đất!
Có tiếng nói vọng lại: đừng buồn! Em học ở đây tốt hơn mà!
Mình ko đáp mà chỉ khóc. Tiếng nói lại vang lên: Anh ko muốn em học trên Hn. Mẹ em với bà cũng ko muốn em học trên HN đâu!
Mình ngẩng lên nhưng ko nhìn thấy người, tiếng nói thì quen rồi mình biết là anh ta, mình bảo: nhưng mà tôi muốn!
Anh ta nói: ko thắng số! Em cố đến đâu cũng ko thắng đc số. Trừ khi em gặp được người cho em quyết tâm cao nhất. Trăng dưới nước cũng chỉ là cái bóng mà thôi!
Mình hỏi: anh giúp tôi được không? Anh nói kiểu không giúp đc! Đó là số của mình. Rồi bảo mình thi tốt, bài thi điểm ko thấp có điều thiếu nửa điểm. Anh còn nói là cố gắng học. Ở đây anh sẽ giúp mình ko bị người khác quấy rầy.
Mình chỉ toàn lắc đầu nói không muốn! Mình giật mình tỉnh dậy mà nước mắt ướt cả chiếc khăn lót. Bà bảo mình lại mơ thấy cái gì không hay rôi. Mình bảo: cháu trượt rồi bà ạ!
Bà bảo: nói linh tinh. Chua có kết quả sao biết trượt?
Mình nói trong mơ mình thấy vậy. Bà bảo như thế càng tốt. Bà không muốn mình đi xa nhà. Bà muốn mình học gần nhà thôi, bà cháu còn thường xuyên gặp nhau. Mình đi xa vất vả, con gái xa nhà khổ lắm!
Sáng ra mình kể với mẹ là mơ thấy không đỗ. Lúc đó mẹ mình đang xếp hàng chuẩn bị đi giao. Mẹ bảo: trượt càng tốt. Cứ chọn cái trường nào gần nhà mà học. Con gái đi học mãi trên Hn xa vất vả mẹ ko yên tâm.
Mình không hiểu sao bà và mẹ lại có suy nghĩ như thế! Nhưng mình vẫn mong là giấc mơ không phải sự thật. Có điều 2 đêm sau mình đều mơ thấy mình trượt DHSPHN. Rồi ngày xem kết quả thi cũng tới. Người ta khi ấy chỉ báo điểm thi của thí sinh. Điểm chuẩn thì chưa rõ. Mình lại chờ! Mình nhớ hôm đó ông mình lấy báo về. Tại ông ngoại mình làm văn thư nên có kết quả điểm chuẩn là ông về đưa cho mình ngay. Mình mở ra xem và bất ngờ rằng mình thiếu nửa điểm. Mình không tin vào mắt lấy xe đạp chạy ra quán gảme nhà cố Yến Thanh. Kết quả ktra trên mạng cũng y chang như vậy. Mình nhớ lúc đó gặp bạn Hường cùng lớp. Bạn ấy và mình còn tra lại kết quả lần nữa. Vậy là 2 đứa cùng trượt luôn.
Mình về nhà buồn chả muốn ăn cơm. Bà bảo còn mấy trường nữa mà. Lo gì. Mấy ngày sau mình nhận đc giấy báo trúng tuyển của cao đẳng y, trung cấp kế toán, mình đỗ điểm ca0 nhất. Bố bảo: hay là học y đi. Học y sau này nhà mình có người bị bệnh còn được nhờ. Mẹ mình bảo: học xong làm sao xin việc được! Nhà mình lấy đâu ra tiền mà chạy vào bệnh viện! Bố bảo: thế học kế toán. Mẹ bảo: con gái học kế toán khó lấy chồng lắm! Thực sự lúc đó mình thấy khó chịu lắm. Me noi them:Chờ học sư phạm đi, không mất học phí lại dễ xin việc, cô giáo cũng dễ lấy chồng hơn. Hoá ra việc mẹ mình lo nhất là mình không lấy được chồng😂. Kết quả trường sư phạm HP gửi về nhà sau cùng. Quả nhiên mình đỗ thật. Điểm tổng là 20 nhưng trường lấy 18 thôi! Vậy là mình sắp xếp đồ đạc để chuẩn bị sang trường làm thủ tục nhập học vào tháng 8
- Home
- THỦ THUẬT
- _Thủ thuật blogspot
- _Thủ Thuật Facebook
- _Thủ Thuật Windows
- DOWNLOAD
- _Template Blogspot
- _Phần Mềm
- _Photoshop
- _PSD Ảnh Bìa
- _PSD Tổng Hợp
- _Ảnh Avatar
- _Ảnh Gái Xinh
- TIỆN ÍCH
- _UPLOAD Ảnh Nhanh
- _Bảng Mã Màu
- _Mã Hóa Code HTML
- _Photoshop Online
- _Nén CSS
- VỀ CHÚNG TÔI
- _Giới Thiệu
- _Nội Quy
- _Theo Dõi
- _Liên kết
- _Tuyển CTV
- _Liên Hệ


Không có nhận xét nào